Cô thiếu nữ Hà Thành 20 tuổi bất ngờ phát hiện bệnh, nguyên nhân từ quan niệm sai lầm về tính cách hướng nội.
Dẫu đã lớn khôn, cô vẫn sống khép kín, hiếm khi bộc bạch với cả những người ruột thịt. Mọi người đều nghĩ đơn giản là tính cô như vậy. Cho đến một lần kiểm tra sức khỏe, cô mới biết mình thực sự có bệnh.
Trong bối cảnh áp lực cuộc sống hiện đại ngày càng gia tăng, một trường hợp tư vấn tâm lý gần đây đã thu hút sự chú ý về chứng rối loạn ít được biết đến: rối loạn né tránh gắn bó. Bác sĩ Nguyễn Hồng Bách (Viện Tâm lý học và Truyền thông, Hội Tâm lý học Việt Nam) vừa tiếp nhận và chẩn đoán một cô gái trẻ 20 tuổi (Hà Nội) mắc chứng bệnh này, sau khi cô đến khám với nghi ngờ bản thân bị stress và trầm cảm.
Bệnh nhân, tên T, có biểu hiện ít nói, ngại chia sẻ từ tuổi dậy thì. Mọi người thường cho rằng đó là tính cách "khó thay đổi". Cô gần như không chủ động liên lạc với cha mẹ, ông bà hay anh chị em, luôn né tránh các cuộc họp mặt gia đình và giữ thái độ lạnh lùng, từ chối tình cảm người thân. Bác sĩ Bách cảnh báo: "Những biểu hiện này trong 4 năm trở lại đây rất dễ bị nhầm lẫn với rối loạn chống đối xã hội, trầm cảm hoặc lo âu hoang tưởng nếu không được test chuyên sâu."
Qua thăm khám, nguyên nhân sâu xa được xác định là một tuổi thơ cô đơn, thiếu vắng sự quan tâm đúng mức từ cha mẹ dù cô biết họ vẫn yêu thương mình. Từ năm lớp 8, T đã dần mất niềm tin, cảm thấy bất lực và ngừng mong đợi sự gắn bó. Bác sĩ Bách phân tích: "Những sang chấn tuổi thơ như những cơn mưa nhỏ dai dẳng, thấm sâu vào tâm trí, khiến cô xa lánh mọi người và thu mình trong 'chiếc vỏ' cô độc mà bản thân cho là an toàn nhất."
Vậy rối loạn né tránh gắn bó là gì? Đây là kiểu người có xu hướng đề cao sự độc lập, tự do cá nhân và không gian riêng một cách thái quá. Họ sợ và né tránh sự gần gũi về thể chất lẫn tinh thần, ngại cam kết, luôn tỏ ra lạnh lùng hoặc hài hước quá mức, và khó tin tưởng vào các mối quan hệ.
Ngoài dễ nhầm với trầm cảm, chứng này còn có thể đi kèm với hội chứng tự kỷ chức năng (tự kỷ nhẹ). Nguyên nhân thường bắt nguồn từ sang chấn tâm lý, áp lực hoặc thiếu sự quan tâm đúng mức từ cha mẹ trong giai đoạn quan trọng, đặc biệt là từ 5-9 tuổi.
Dấu hiệu nhận biết rối loạn né tránh gắn bó bao gồm: Không thích và không chủ động liên lạc với người thân; Tự giác xa lánh các mối quan hệ xã hội; Thích độc lập nhưng dễ tổn thương, thiếu ý chí vượt khó, tự ti nhưng lại kiêu ngạo; Thường xuyên chán nản, mệt mỏi, cảm giác bất an, lo âu và bi quan.
Bác sĩ Bách nhấn mạnh thông điệp quan trọng: "Dù là trẻ em hay người trưởng thành, người mắc chứng này thường chỉ có 'cái vỏ' trưởng thành bên ngoài, bên trong là một thực thể rất dễ tổn thương. Điều này cho thấy sự quan tâm đến cảm xúc và xây dựng sự gắn bó với con cái từ nhỏ là vô cùng thiết yếu, nhất là trong xã hội hiện đại ngày nay."
Tin liên quan
Đầu tư lớn để cải thiện giấc ngủ, không ít người sốc nặng khi phát hiện bệnh lý đầy ám ảnh.
Gánh nặng tâm trí cùng áp lực sự nghiệp khiến giới trẻ trằn trọc mỗi đêm. Dù vung tiền tìm cách nghỉ ngơi, nhiều người vẫn kết thúc lộ trình bằng việc điều trị tại bệnh viện tâm thần.
Say mê vẻ đẹp sắc hoa đang thời kỳ nở rộ, chuyên gia y tế nhắc nhở cách bảo vệ tâm trí, tránh sự bất an.
Phần lớn ý kiến thường tin rằng các bất ổn tinh thần nảy sinh từ áp lực mưu sinh hay chuyện đèn sách. Song, một sự thật ít ai ngờ là tỷ lệ gặp rắc rối về cảm xúc lại tăng mạnh vào đúng thời điểm khoe sắc của một loài hoa.
Căng thẳng nghề nghiệp dẫn một nữ bệnh nhân đến viện vì ảo thanh liên tục
Dưới áp lực công việc kéo dài, chị dần có những biểu hiện lạ, liên tục bị hành hạ bởi những lời nói vang lên trong tâm trí. Tình trạng này tác động tiêu cực sâu sắc đến đời sống cá nhân, gia đình và hiệu quả lao động của chị.
Kiếm nhiều tiền nhưng sống khắc khổ, nỗi sợ chi tiêu có thể là biểu hiện bệnh lý
Dù kiếm được nhiều tiền, anh ta vẫn luôn lo sợ khi phải chi tiêu, nỗi ám ảnh này thậm chí trở thành bệnh lý. Sau khi thăm khám, các bác sĩ xác định anh mắc chứng sợ hãi bệnh hoạn đối với tiền bạc.
Học sinh 13 tuổi nhập viện tâm thần sau khi bị giáo viên la mắng trong vụ đuối nước
Sau các sự kiện hoặc tai ương nghiêm trọng, tâm trí con người, đặc biệt là trẻ em, thường phải chịu những tổn thương sâu sắc và dai dẳng. Do đó, hành động phát hiện cùng hỗ trợ chính xác và nhanh chóng đóng vai trò then chốt.