Đêm khuya, cuộc gọi từ người chồng cũ khiến tôi đến nhà anh. Chỉ cần nhìn thấy anh, nước mắt đã không kìm được.
Chỉ một lời thốt ra vội vã, trái tim tôi đã chẳng còn bình yên. Tôi quyết định lên xe, tìm về nơi ấy giữa đêm khuya.
Chỉ một lời thốt ra vội vã, trái tim tôi đã chẳng còn bình yên. Tôi quyết định lên xe, tìm về nơi ấy giữa đêm khuya.
Một dòng tin nhắn từ người đàn bà năm xưa đủ làm sống dậy cả trời kỷ niệm.
Anh xã tôi thường phải đi xa vì công việc. Mỗi khi anh đi, tôi lại qua nhà cô bạn thân dùng bữa và tâm sự để khuây khỏa. Bạn tôi nấu nướng rất khéo và luôn ưu ái tôi hết mực.
Gửi tin nhắn xong, tôi đưa mắt ra khung cửa, phóng tầm mắt vào màn đêm lặng lẽ và buông một tiếng thở dài.
Lời của vợ như mũi kim đâm sâu vào tim. Tôi im lặng. Chẳng phải tôi không biết nói gì, chỉ là điều muốn nói quá đỗi chông chênh.
Trong một cuộc tranh cãi, người vợ đã rời đi và trở về nhà bố mẹ đẻ của cô ấy.
Hôn nhân bắt đầu, tôi nhận ra chồng mình thất nghiệp, sống dựa hoàn toàn vào tiền của bố mẹ. Anh ấy còn có tính khí bạo lực, liên tục dùng lời lẽ thô tục và xúc phạm tôi.
Tôi thuật lại với anh ấy những lời đã nghe được tại viện. Chồng tôi trầm ngâm giây lát, rồi thận trọng hỏi: "Liệu em có chắc về điều đó không?"
Ngày trọng đại của tôi, niềm vui hân hoan lẫn chút bồn chồn. Nhưng khi ánh mắt tôi hướng về phía gia đình cô dâu, tim tôi như ngừng đập: chỉ thấy anh trai cô ấy. Người cha dượng đã vắng mặt.
Trên hành trình trưởn thành, chỉ khi nếm trải đủ đắng cay và ngọt bùi, ta mới có thể thấu hiểu những bài học sâu sắc của cuộc sống.