Đêm khuya, cuộc gọi từ người chồng cũ khiến tôi đến nhà anh. Chỉ cần nhìn thấy anh, nước mắt đã không kìm được.

Chỉ một lời thốt ra vội vã, trái tim tôi đã chẳng còn bình yên. Tôi quyết định lên xe, tìm về nơi ấy giữa đêm khuya.

Ngày đăng: 9 giờ trước
12-gio-dem-chong-cu-goi-bao-toi-qua-nha-vua-nhin-thay-mat-anh-nuoc-mat-toi-lien-trao-ra

Đúng 12 giờ đêm, tiếng chuông điện thoại vang lên trong căn phòng trọ chật chội. Tôi giật mình nhìn màn hình, tim đập thình thịch khi thấy tên người gọi - chồng cũ của tôi. Đã rất lâu rồi anh không chủ động liên lạc, đặc biệt là vào một giờ khắc muộn màng như thế này.

Tôi do dự vài giây rồi vẫn quyết định bắt máy. Ở đầu dây bên kia, giọng anh trầm, khàn đặc và chất chứa một sự mệt mỏi khó tả:

- Em qua đây được không… con bé nhớ em.

Chỉ một câu nói ngắn ngủi ấy khiến lòng tôi rối bời. Tôi hiểu rõ, mọi chuyện không đơn giản chỉ là con bé nhớ mẹ. Sau từng ấy năm chung sống, tôi đã quá hiểu tính anh. Một câu nói cộc lốc như vậy đủ báo hiệu một điều gì đó thực sự nghiêm trọng.

Tôi vội vã khoác áo, bắt taxi đến nhà chồng cũ ngay trong đêm. Thành phố lúc này vắng lặng, ánh đèn đường vàng vọt trải dài, nhưng tâm trí tôi thì hỗn loạn không yên. Bao nhiêu ký ức cũ, vừa ngọt ngào vừa đau đớn, ùa về như một cơn lũ.

Tôi và anh từng có một cuộc sống bình dị mà hạnh phúc. Hai đứa từ quê lên thành phố lập nghiệp, bắt đầu bằng hai bàn tay trắng. Những ngày tháng ấy, chỉ cần một bữa cơm tối cùng nhau, chia sẻ vài câu chuyện nhỏ đã thấy ấm áp vô cùng. Rồi con gái chào đời, cuộc sống dẫu vất vả nhưng tràn ngập tiếng cười.

Giá như ngày đó tôi không bị cuốn vào những ánh hào quang phù phiếm của đô thị, có lẽ giờ đây mọi thứ đã khác. Tôi từng nghĩ mình xứng đáng với một cuộc đời tốt hơn, chê bai sự nghèo khó và công việc bình thường của anh. Sự phản bội của tôi là một lỗi lầm mà cả đời này tôi cũng không thể tự tha thứ cho mình.

Khi xe dừng trước cổng nhà cũ, đôi chân tôi bỗng dưng nặng trĩu. Tôi phải đứng thở một hồi lâu mới đủ can đảm gõ cửa. Cánh cửa mở ra, anh hiện ra trước mắt tôi. Chỉ vài năm thôi mà anh thay đổi đến chóng mặt: gầy guộc, ánh mắt trũng sâu, khuôn mặt hằn rõ những dấu vết mệt mỏi. Nhìn thấy anh, nước mắt tôi bỗng trào ra không kìm nén được.

- Em… vào đi. - Anh nói khẽ.

Tôi không đáp, cúi đầu bước vào trong. Căn nhà vẫn vậy, gần như không thay đổi gì nhiều, chỉ có điều không khí lạnh lẽo, thiếu vắng hơi ấm của một tổ ấm trọn vẹn.

Con gái tôi nằm co ro trên giường, thân hình nhỏ bé và xanh xao. Nhìn con, trái tim tôi như bị ai bóp nghẹt. Tôi hỏi anh, giọng run run:

- Con… con bị làm sao vậy?

Anh thở dài, giọng trầm xuống:

- Con bị tan máu bẩm sinh thể nặng. Bác sĩ nói phải điều trị lâu dài và… cũng chưa chắc có kết quả.

Anh chưa kịp dứt lời, tôi đã bật khóc nức nở. Tôi lao đến bên giường, nắm chặt bàn tay nhỏ xíu, lạnh ngắt của con. Nỗi đau và sự hối hận ùa về khiến tôi nghẹt thở. Tôi thậm chí không thể nhớ nổi lần cuối cùng mình ôm con là khi nào.

Sau khi ly hôn, tôi mải mê chạy theo những mối quan hệ mới. Tôi tưởng mình đang tìm kiếm hạnh phúc, nhưng thực chất chỉ là đuổi theo những ảo vọng phù phiếm. Người thì đã có gia đình, kẻ thì không chung thủy. Cuối cùng, thứ tôi nhận lại chỉ là sự trống rỗng và tổn thương. Trong khi đó, đứa con gái bé bỏng của tôi lại lớn lên trong sự thiếu vắng tình mẹ.

Tôi quay sang nhìn anh. Anh đứng đó, lặng lẽ, ánh mắt dõi theo hai mẹ con. Trong đôi mắt ấy không còn sự giận dữ ngày xưa, chỉ còn lại sự kiệt quệ và một nỗi bất lực vô hình. Tôi nghẹn ngào hỏi:

- Sao anh không nói cho em biết sớm hơn…

Anh cười nhạt, đáp:

- Nói để làm gì? Em còn bận với cuộc sống mới của em mà.

Câu nói ấy như một nhát dao cứa sâu vào tim tôi. Đúng vậy, tôi đã từng "bận" đến mức quên mất mình còn là một người mẹ. Tôi cúi gằm mặt, nước mắt rơi không ngừng. Lần đầu tiên sau rất nhiều năm, tôi cảm nhận được sự trống rỗng và hối hận tột cùng.

Đêm hôm đó, tôi ngồi bên giường con rất lâu. Anh mang cho tôi một ly nước, rồi lặng lẽ đưa khăn giấy. Khi anh nhẹ nhàng lau nước mắt cho tôi, tôi bất giác sững người. Hành động quen thuộc ngày xưa khiến trái tim tôi run rẩy. Anh thì thầm vỗ về:

- Đừng khóc nữa. Con mà tỉnh dậy thấy em thế này, nó lại buồn.

Tôi không kìm được nữa, tựa đầu vào ngực anh. Nhịp tim anh đập mạnh, rõ ràng, y hệt như thuở trước. Khoảnh khắc ấy, mọi khoảng cách dường như được xóa nhòa. Tôi khẽ hỏi, giọng đầy run rẩy và hy vọng:

- Nếu… nếu em muốn quay về… liệu còn kịp không, anh?

Anh im lặng rất lâu. Tôi không dám ngẩng đầu lên nhìn. Một lúc sau, anh thở dài, nói:

- Anh không biết nữa. Nhưng bây giờ, điều quan trọng nhất là con.

Tôi gật đầu, nước mắt lại lăn dài. Phải, có lẽ tôi không còn tư cách để đòi hỏi điều gì nữa. Những lỗi lầm trong quá khứ không thể được xóa bỏ chỉ bằng một lời xin lỗi. Nhưng ít nhất, giờ đây tôi vẫn còn cơ hội được ở bên con, được bù đắp cho con, dù có thể đã quá muộn màng.

Đêm đó, tôi không về. Tôi ngồi bên con, còn anh ngồi ở chiếc ghế đối diện. Chúng tôi chẳng nói nhiều, nhưng không khí giữa hai người không còn sự xa cách, lạnh nhạt như trước nữa.

Tôi hiểu rằng, con đường phía trước sẽ chẳng hề dễ dàng. Bệnh tình của con, những vết thương lòng trong quá khứ, tất cả đều là những thử thách khổng lồ. Nhưng lần này, tôi nguyện sẽ không bỏ chạy nữa. Tôi đã đánh mất quá nhiều thứ quý giá rồi.

Nếu có một cơ hội được quay ngược thời gian, tôi chỉ ước mình đủ tỉnh táo và can đảm để giữ lấy những điều thực sự quan trọng: một gia đình nhỏ, một người chồng từng hết lòng yêu thương và một đứa con luôn cần mẹ.

Dù anh có thể tha thứ cho tôi hay không, tôi cũng sẽ ở lại. Lần này, tôi muốn trở thành một người mẹ đúng nghĩa.

Tin liên quan