Bữa tối tại nhà cô bạn thân, món sườn ngon ấy đã mở mắt cho tôi, dẫn đến quyết định chấm dứt hôn nhân ngay hôm sau.
Anh xã tôi thường phải đi xa vì công việc. Mỗi khi anh đi, tôi lại qua nhà cô bạn thân dùng bữa và tâm sự để khuây khỏa. Bạn tôi nấu nướng rất khéo và luôn ưu ái tôi hết mực.
Tôi và chồng gắn bó từ thuở còn khó khăn. Chúng tôi chẳng có gì ngoài tình cảm chân thành và những năm tháng đồng cam cộng khổ.
Anh không phải mẫu người lãng mạn, nhưng luôn âm thầm quan tâm tôi bằng những hành động giản dị. Điển hình là việc anh vào bếp nấu ăn mỗi khi rảnh. Món sườn xào chua ngọt do anh làm là tuyệt nhất, ngon đến mức tôi thường tự hào khoe với bạn bè.
Cô bạn thân của tôi là người bạn đại học. Chúng tôi trái tính nhưng lại thân thiết một cách kỳ lạ. Tôi chia sẻ với cô ấy mọi chuyện trong cuộc sống, từ niềm vui nhỏ đến những lần cãi vã với chồng. Nói chung, tôi chưa từng giấu giếm cô ấy điều gì.
Chính sự vô tư, không phòng bị ấy cuối cùng đã khiến tôi phải trả giá đắt.
Chồng tôi thường xuyên đi công tác. Những hôm anh vắng nhà, tôi hay sang nhà bạn thân ăn cơm, trò chuyện cho khuây khỏa. Cô ấy nấu ăn khá ngon và rất chiều tôi. Biết tôi thích sườn xào chua ngọt, cô ấy còn nhờ chính chồng tôi chỉ cách. Lúc đó, tôi chỉ thấy vui và còn đùa: "Sau này tớ không cần chồng nữa, qua nhà cậu ăn là đủ rồi".
Cô ấy cười, chồng tôi cũng cười. Tôi hoàn toàn không nhận ra ánh mắt trao đổi giữa họ lúc ấy có gì khác thường, cho đến một ngày định mệnh.
Hôm đó, chồng lại báo đi công tác. Tôi ở nhà một mình, lười nấu nướng nên gọi điện xin sang nhà bạn thân ăn tối. Cô ấy từ chối khéo, nói rằng đang mệt, không tiện tiếp.
Giọng nói có chút lạ, nhưng tôi nghĩ đơn giản do ốm. Tôi còn thương, nên mua ít thuốc cảm và đồ bổ rồi sang thăm, định tạo bất ngờ.
Quả nhiên, khi thấy tôi, bạn thân tỏ ra vô cùng ngạc nhiên. Mặt cô ấy tái đi, ánh mắt hoảng hốt, giọng nói lúng túng: "Sao cậu lại qua đây?".
Tôi không nghi ngờ, đáp ngay: "Thì qua chăm người ốm chứ sao. Sợ cậu nằm một mình không ai lo".
Cô ấy ngập ngừng một lúc rồi mới để tôi bước vào. Tôi định vào bếp nấu cháo, nhưng cô ấy nói đã nấu cơm xong. Liếc nhìn bàn ăn, tôi thấy một mâm cơm đã dọn sẵn với ba món một canh quen thuộc. Ở giữa là đĩa sườn xào chua ngọt.
Thoạt nhìn chẳng có gì khác, nhưng khi quan sát kỹ, tim tôi đập thình thịch. Cách trình bày, màu sắc, đặc biệt là lớp sốt được rưới giữa đĩa - đó là phong cách chỉ có chồng tôi mới làm. Tôi buột miệng hỏi: "Sao hôm nay cậu lại rưới sốt kiểu này? Tớ nhớ cậu không thích mà".
Cô ấy đáp nhanh: "Khẩu vị thay đổi thôi. Làm vậy ngon hơn".
Tôi gắp một miếng đưa lên miệng. Hương vị quen thuộc đến mức khiến tôi lạnh sống lưng. Nó không chỉ giống, mà là y hệt. Đúng lúc đó, tiếng chuông điện thoại vang lên từ trong bếp. Một linh cảm mạnh mẽ kéo tôi đứng bật dậy. Tôi bước nhanh vào trong, bất chấp tiếng gọi giật lại của bạn.
Và rồi, tôi nhìn thấy chồng mình.
Anh đứng đó, vẫn đeo tạp dề, như vừa hoàn thành bữa ăn. Khoảnh khắc ấy, mọi thứ trong tôi sụp đổ. Tôi nhìn anh, hỏi bằng giọng run rẩy: "Anh không phải đang đi công tác sao?".
Anh im lặng. Cô bạn đứng phía sau cũng câm nín. Sự im lặng đó đã nói lên tất cả.
Sau đó, họ thú nhận mọi chuyện. Hóa ra, mối quan hệ này không mới. Nó đã bắt đầu từ lâu, từ những lần dạy nấu ăn, từ những cơ hội tiếp xúc nhờ tôi vô tư tạo điều kiện. Những chuyến công tác chỉ là vỏ bọc.
Tôi ngồi nghe từng lời, đầu óc trống rỗng. Tôi không khóc, không gào thét, chỉ cảm thấy trái tim mình dần lạnh giá.
Người đàn ông tôi tin tưởng nhất và người bạn tôi yêu quý nhất cùng phản bội tôi. Nỗi đau không nằm ở việc họ đến với nhau, mà ở việc họ âm thầm bên nhau trong khi tôi vẫn hồn nhiên coi họ là trụ cột cuộc đời.
Ngày hôm sau, tôi chủ động đề nghị ly hôn. Chồng tôi không phản đối. Có lẽ anh cũng hiểu mọi thứ đã vỡ vụn. Anh chỉ nói khẽ: "Anh xin lỗi".
Nhưng lời xin lỗi ấy đã quá muộn màng.
Tôi không quan tâm liệu sau này họ có đến với nhau hay không. Điều đó chẳng còn ý nghĩa. Bài học lớn nhất tôi rút ra là: trong bất kỳ mối quan hệ nào, dù là tình yêu hay tình bạn, sự phản bội luôn là điều không thể dung thứ.
Tin liên quan
Đêm khuya, cuộc gọi từ người chồng cũ khiến tôi đến nhà anh. Chỉ cần nhìn thấy anh, nước mắt đã không kìm được.
Chỉ một lời thốt ra vội vã, trái tim tôi đã chẳng còn bình yên. Tôi quyết định lên xe, tìm về nơi ấy giữa đêm khuya.
Tin nhắn 'tối nay anh không về ăn' lỡ gửi nhầm người, phản hồi từ số cũ khiến tôi xúc động nghẹn lời
Một dòng tin nhắn từ người đàn bà năm xưa đủ làm sống dậy cả trời kỷ niệm.
Tin nhắn "hàn gắn" của con gái gửi chồng cũ, câu trả lời 4 chữ khiến tôi chết lặng
Gửi tin nhắn xong, tôi đưa mắt ra khung cửa, phóng tầm mắt vào màn đêm lặng lẽ và buông một tiếng thở dài.
Người từng bán nhà cho tôi ăn học, giờ ốm đau nhưng tôi quay lưng
Lời của vợ như mũi kim đâm sâu vào tim. Tôi im lặng. Chẳng phải tôi không biết nói gì, chỉ là điều muốn nói quá đỗi chông chênh.
Sau trận cãi vã, vợ về bên ngoại, ngày hôm sau tôi đọc được lời khen của bố vợ trên mạng mà thấy day dứt trong lòng.
Trong một cuộc tranh cãi, người vợ đã rời đi và trở về nhà bố mẹ đẻ của cô ấy.