Đêm khuya, cuộc gọi từ người chồng cũ khiến tôi đến nhà anh. Chỉ cần nhìn thấy anh, nước mắt đã không kìm được.
Chỉ một lời thốt ra vội vã, trái tim tôi đã chẳng còn bình yên. Tôi quyết định lên xe, tìm về nơi ấy giữa đêm khuya.
Chỉ một lời thốt ra vội vã, trái tim tôi đã chẳng còn bình yên. Tôi quyết định lên xe, tìm về nơi ấy giữa đêm khuya.
Tình cảm đâu phải cứ trao đi là được đáp lại. Kẻ thì được nâng niu, trân trọng, người lại dành trọn tâm huyết rồi chỉ nhận về sự cô đơn. Thử hỏi, bạn là ai trong cuộc tình ấy? Người hạnh phúc được che chở, hay kẻ lặng lẽ chịu nhiều mất mát?
Bài đăng từ người dẫn chương trình Đan Lê đã tạo nên một làn sóng thảo luận sôi nổi trên các nền tảng trực tuyến, nhận được vô số phản hồi từ cộng đồng người theo dõi.
Một dòng tin nhắn từ người đàn bà năm xưa đủ làm sống dậy cả trời kỷ niệm.
Anh xã tôi thường phải đi xa vì công việc. Mỗi khi anh đi, tôi lại qua nhà cô bạn thân dùng bữa và tâm sự để khuây khỏa. Bạn tôi nấu nướng rất khéo và luôn ưu ái tôi hết mực.
Gửi tin nhắn xong, tôi đưa mắt ra khung cửa, phóng tầm mắt vào màn đêm lặng lẽ và buông một tiếng thở dài.
Đôi khi, tình yêu bắt đầu từ những điều bất ngờ nhất: một lần gặp gỡ ngẫu nhiên, những chia sẻ ngắn, rồi từ đó nảy nở một tình cảm sâu sắc. Câu chuyện của cô tiếp viên hàng không Trần Thị Hồng Diễm (1994, Hưng Yên) và chàng giáo viên quốc tế Fernando Barths (1993, người Đức) cũng vậy. Họ quen nhau trong một tiệc cưới và cùng nhau chọn Việt Nam là nơi dừng chân, kiến tạo tổ ấm.
Lời của vợ như mũi kim đâm sâu vào tim. Tôi im lặng. Chẳng phải tôi không biết nói gì, chỉ là điều muốn nói quá đỗi chông chênh.
Trong một cuộc tranh cãi, người vợ đã rời đi và trở về nhà bố mẹ đẻ của cô ấy.
Hôn nhân bắt đầu, tôi nhận ra chồng mình thất nghiệp, sống dựa hoàn toàn vào tiền của bố mẹ. Anh ấy còn có tính khí bạo lực, liên tục dùng lời lẽ thô tục và xúc phạm tôi.