Vào thăm con gái tại nhà mẹ nó, tôi vừa kéo chăn lên đã khiếp sợ, lao vội ra ngoài.
Trong căn phòng nhỏ bé, tôi đơn độc ngắm hình con trên màn hình, lòng chất chứa nỗi buồn khôn tả.
Trong căn phòng nhỏ bé, tôi đơn độc ngắm hình con trên màn hình, lòng chất chứa nỗi buồn khôn tả.
Lòng tôi bỗng chốc sôi trào phẫn nộ. Ký ức về những giọt lệ, sự xúc động và lòng tri ân tôi từng dành cho ông khi được nhận ngôi nhà ấy bỗng ùa về.
Trong hôn lễ của tôi, người chồng cũ xuất hiện trên chiếc xe Mercedes, bên cạnh là một người phụ nữ lộng lẫy tay trong tay anh ta.
Không bao lâu sau, chúng tôi đã chính thức chia tay. Mọi chuyện kết thúc quá vội vàng, khiến tôi chẳng thể nhận ra mình đang ở đâu trong cơn xoáy ấy.
Tôi tuột khỏi chăn, ngồi phịch xuống nền nhà, cảm giác lạnh buốt lan dọc sống lưng...
Cha tôi kế là một người trầm tính, nhân hậu, và đã từng nếm trải sự tan vỡ của một mối duyên xưa.
Người chồng cũ đề nghị chúng tôi quay lại, trái tim tôi chợt xao động.
Trong đêm đầu tiên của hôn lễ, không gian biệt thự rộng thênh thang chỉ còn lại chúng tôi đối diện, một nỗi khiếp sợ mơ hồ bỗng trào dâng trong lòng tôi...
Chỉ vài ngày nữa là tôi bước sang tuổi mười tám, độ tuổi đáng lẽ phải tràn đầy những khát vọng tương lai. Thế nhưng, trái tim tôi lại chất chứa quá nhiều tổn thương từ chính gia đình mình.
Đêm trước hôn lễ, tôi lặng lẽ ngồi trong căn phòng tĩnh mịch. Ánh mắt dừng lại trên chiếc váy trắng tinh khôi được treo chỉn chu, lòng bỗng chùng xuống một nỗi buồn khó tả. Đáng lẽ, đây phải là thời khắc ngọt ngào nhất, nhưng sao tôi chỉ cảm thấy một sự kiệt sức chưa từng có.