Ngày hai ông bố của con chúng tôi gặp mặt, tôi nhận ra một sự trùng hợp khiến mình sửng sốt
Trước đây, tôi luôn cho rằng thai kỳ là khoảng thời gian người phụ nữ có thể không cần quan tâm đến xung quanh. Thế nhưng, nếu người đồng hành với bạn trong giai đoạn ấy lại là một đồng nghiệp xinh đẹp mà bạn chẳng có thiện cảm, thì mọi ý nghĩ tốt đẹp nhất cũng dễ dàng tan vỡ.
Tôi là Hương, 32 tuổi, hiện đang làm kế toán tại một công ty truyền thông quy mô nhỏ ở Hà Nội. Sau ba năm kết hôn, niềm hạnh phúc lớn lao cuối cùng cũng đến khi tôi mang thai đứa con đầu lòng. Tôi từng nghĩ tin vui này sẽ giúp tâm trạng tôi ổn định hơn, nhưng không ngờ, hành trình mang thai lại khiến cảm xúc của tôi trở nên thất thường hơn bao giờ hết.
Trong phòng làm việc của tôi có Mai - một đồng nghiệp trẻ hơn tôi gần 5 tuổi. Mai xinh xắn, ăn nói nhẹ nhàng, là kiểu người vừa bước vào phòng đã có thể khiến bầu không khí trở nên dễ chịu. Kể từ ngày Mai về, tôi đã vô tình đón nhận không ít những lời so sánh ngầm. Chẳng ai nói thẳng ra, nhưng phụ nữ chúng tôi thường rất nhạy cảm trong việc tự cảm nhận những điều đó. Tôi không hề ghét Mai, vì em chẳng làm gì sai, chỉ là đôi khi tôi cảm thấy mình… hơi thừa thãi khi đứng cạnh một người trẻ trung, tươi tắn như vậy.
Ngày tôi thông báo tin vui có thai, cả phòng đã chúc mừng tôi rất nhiệt tình. Tôi vừa vui mừng, vừa có chút ngại ngùng. Thế nhưng, chỉ một tuần sau, Mai cũng chia sẻ rằng em đang mang bầu. Hai bà bầu cùng phòng, tuổi thai lại gần nhau, và đều nhận được sự quan tâm đặc biệt. Tôi cười chúc mừng Mai, nhưng trong lòng lại dâng lên một cảm giác khó tả, dù biết rằng suy nghĩ ấy thật nhỏ nhen.
Mai rất kín tiếng về chuyện đời tư. Em chỉ cho biết bạn trai đang du học ở nước ngoài và hai người đã yêu xa từ lâu. Thỉnh thoảng, tôi thấy Mai ra ban công nghe điện thoại, nói chuyện rất khẽ. Em thường xuyên nhận được những bó hoa tươi, những món quà nhỏ từ người yêu - điều mà tôi chưa từng có được. Có hôm là bó cúc họa mi xinh xắn, hôm khác lại là một giỏ trái cây tươi ngon. Đặc biệt, trong ngày sinh nhật, Mai nhận được rất nhiều son phấn và túi xách hàng hiệu mới ra mắt.
Tôi vừa thấy ganh tị, vừa ngưỡng mộ Mai, nghĩ rằng phải thật tin tưởng nhau thì mới có thể vượt qua khoảng cách địa lý và cùng đón nhận thiên chức làm mẹ. Tuy nhiên, đôi lúc những suy đoán không mấy tích cực vẫn len lỏi trong tâm trí tôi - kiểu suy nghĩ mà nhiều phụ nữ mang thai như chúng tôi rất dễ mắc phải.
Còn tôi, chồng tôi - anh Tuấn là một người đàn ông có trách nhiệm nhưng khá khô khan. Anh thể hiện sự quan tâm bằng lịch khám thai định kỳ, bằng những hộp sữa bầu và khoản tiền tiết kiệm cho con. Chuyện quà cáp, hoa hồng lãng mạn dường như không có trong từ điển của anh. Những lúc tôi mệt mỏi, cáu gắt vô cớ, anh thường kết thúc bằng câu nói quen thuộc: “Em đừng nghĩ nhiều”. Nghe nhiều đến mức, đôi khi chính tôi cũng tự hỏi liệu mình có đang quá nhạy cảm và làm quá mọi chuyện hay không.
Có lẽ vì vậy mà tôi lại càng để ý đến Mai nhiều hơn mức cần thiết. Một sự pha trộn giữa ghen tị, soi mói và cả tự trách bản thân mình ích kỷ.
Mọi chuyện chỉ thực sự thay đổi vào buổi liên hoan nhỏ của phòng, khi cả tôi và Mai đều bước sang tháng thứ 6 của thai kỳ. Sếp đề nghị mời người nhà đến để cùng chia vui. Tôi đi cùng chồng. Mai thì nói bạn trai em vừa từ nước ngoài về và cũng sẽ tham dự.
Khi người đàn ông ấy bước vào phòng, tôi đứng sững người. Đó chính là Nam - em trai ruột của tôi.
Nam kém tôi 4 tuổi, đã du học ở châu Âu gần 6 năm nay. Từ nhỏ, Nam đã sống khép kín, ít khi chia sẻ chuyện riêng tư với gia đình. Hai chị em chúng tôi thương nhau, nhưng không phải kiểu thân thiết, tâm sự mọi điều. Những năm Nam ở xa, chúng tôi chủ yếu liên lạc qua vài dòng tin nhắn ngắn ngủi. Gia đình tôi chỉ biết Nam có bạn gái, còn đó là ai, làm nghề gì thì không ai rõ.
Tôi đứng chết lặng trong vài giây. Nam cũng khựng lại khi nhìn thấy tôi, rồi lên tiếng gọi: “Chị…”.
Mai nắm tay Nam, nở một nụ cười hơi ngượng ngùng nhưng tràn đầy hạnh phúc, giới thiệu với mọi người. Trong khoảnh khắc ấy, mọi mảnh ghép trong đầu tôi bỗng chốc được xếp lại ngay ngắn: những cuộc điện thoại thì thầm, những lần Mai xin về sớm, những chuyến về nước ngắn ngày bí mật của Nam. Hóa ra, chẳng có bí mật mờ ám nào cả, chỉ đơn giản là hai người họ chọn cách yêu thương một cách kín đáo mà thôi.
Sau buổi gặp gỡ hôm đó, Mai đã nhắn tin xin lỗi tôi vì đã giấu chuyện tình cảm. Em giải thích rằng không phải vì sợ tôi, mà vì Nam vốn ít nói, lại muốn đợi mọi thứ thật ổn định rồi mới công khai. Yêu xa, mang thai, áp lực từ hai phía gia đình - em không muốn thêm những lời bàn tán không cần thiết ở nơi làm việc.
Đọc tin nhắn, lòng tôi trào dâng cảm giác xấu hổ. Người mà tôi từng âm thầm đố kỵ, hóa ra lại sắp trở thành em dâu thân thiết của mình. Còn những cảm xúc tiêu cực trong lòng tôi, thực chất, lại bắt nguồn từ chính sự bất an và nhạy cảm của bản thân trong thai kỳ.
Tối hôm đó, tôi gọi điện về nhà tâm sự với bố mẹ, vừa mè nheo vừa hào hứng khoe rằng mình sắp có thêm cháu - chính là con của Mai. Và tôi đã khóc. Không phải vì buồn bã, mà vì cảm thấy nhẹ nhõm đến lạ thường.
Giờ đây, tôi và Mai vẫn cùng nhau đếm ngược đến ngày sinh nở. Hai đứa trẻ trong bụng chúng tôi sẽ là anh em họ ruột thịt. Còn tôi, mỗi lần nhìn Mai - em dâu tương lai của mình, tôi thấy lòng mình bình yên trở lại. Mang thai vốn đã đủ mệt mỏi rồi, nếu còn tự làm khổ mình bằng những sự so sánh và suy diễn không đáng có, thì chỉ có chính mình là người chịu thiệt thòi mà thôi.
Ngày hai người đàn ông của chúng tôi gặp nhau, tôi đã thực sự sửng sốt. Nhưng cũng chính ngày đó đã dạy tôi một bài học quý giá: Không phải cứ im lặng là đang che giấu điều gì mờ ám, đôi khi, đó chỉ đơn giản là cách người ta chọn để sống kín đáo và bình yên hơn.
Tin liên quan
Về nhà bạn trai đón Tết khi đang mang thai, bố mẹ anh phát hiện qua camera và phản đối hôn nhân
Tôi đã tin rằng việc trở lại quê nhà đón Tết trong thai kỳ sẽ là cánh cửa dẫn tới hạnh phúc lứa đôi, cho tới khi ngày tháng ấy ập đến.
Hôn lễ bị hủy vì cô ấy có thai, lý do đau xót lại đến từ chính người thân của tôi
Dù đang mang trong mình đứa con cùng người yêu, cô nhất quyết không chịu kết hôn sau khi biết được một sự thật liên quan trực tiếp đến số phận của đứa bé.
Mẹ tôi vô tình đùa một câu, bạn gái mang bầu 8 tháng nhất quyết hoãn hôn lễ
Chuẩn bị đón con chào đời, nhưng người bạn đời lại giận dỗi hủy hôn, tôi thật sự bế tắc không tìm ra hướng giải quyết.
Hai tháng sau khi sinh con, tôi sốc khi phát hiện chồng kín đáo đăng ký gói dịch vụ sinh tại một bệnh viện quốc tế, và cái tên sản phụ khiến tôi choáng váng.
Chưa được hai tháng kể từ ngày sinh con, tôi đã chao đảo khi nhận ra thông tin cá nhân của mình nằm trong hồ sơ đăng ký dịch vụ thai sản tại một bệnh viện quốc tế, cho một khoảng thời gian mang thai hoàn toàn không có thực.
Lời nhận xét của bà thông gia khiến cha tôi nổi giận, nhất quyết đuổi họ về và không nhận đứa cháu mới sinh.
Chẳng cần la mắng hay to tiếng, lời nói ấy khiến mặt mẹ tôi biến sắc, còn bố tôi đang định uống rượu thì đơ người lại. Tôi như chết lặng. Minh thì cuống quýt.