Lời nhận xét của bà thông gia khiến cha tôi nổi giận, nhất quyết đuổi họ về và không nhận đứa cháu mới sinh.
Chẳng cần la mắng hay to tiếng, lời nói ấy khiến mặt mẹ tôi biến sắc, còn bố tôi đang định uống rượu thì đơ người lại. Tôi như chết lặng. Minh thì cuống quýt.
Đêm qua, ôm bụng bầu hơn 5 tháng, tôi cảm nhận con đạp mạnh. Tay vuốt ve bụng tròn, tôi bất giác mỉm cười thầm: “Con ơi, con có biết vì con mà ông ngoại suýt gây ‘chiến tranh’ giữa hai nhà không?”. Mẹ tôi bảo, sau này khi con lớn, tôi sẽ nhận ra câu chuyện ấy vừa buồn cười, vừa xót xa, nhưng cũng là bài học làm mẹ suốt đời không quên.
Tôi và Minh yêu nhau gần 3 năm. Hai gia đình vốn rất hợp ý, chỉ chờ cuối năm là tổ chức hôn lễ thì chúng tôi có tin vui. Khác với nhiều cặp đôi chọn giấu kín, tôi quyết định nói thật với nhà trai ngay, vì nghĩ đó là sự tôn trọng tối thiểu. Ai ngờ, chỉ một câu nói của bố chồng tương lai, mọi thứ suýt đổ vỡ.
Hôm ấy, bố mẹ Minh sang chơi để bàn chuyện cưới hỏi. Không khí ban đầu rất vui vẻ. Bố tôi còn mở rượu quý ra mời khách. Mẹ tôi tươi cười bưng trái cây, bánh mứt ra đãi. Minh ngồi bên, nắm chặt tay tôi dưới bàn, thì thầm an ủi: “Không sao đâu, anh luôn ở bên em”.
Đến phần nói chuyện chính, tôi chủ động thưa thật: “Chúng con có tin vui rồi ạ. Con mong hai nhà sớm bàn đám cưới để đứa bé trong bụng có danh phận rõ ràng”.
Tôi tưởng nhà trai sẽ vui mừng. Ngờ đâu, bố Minh đặt ly trà xuống, giọng bình thản nhưng lời nói như gáo nước lạnh: “Đã có bầu rồi thì dù sao cũng phải cưới thôi. Nhà tôi không bỏ được đâu, nhưng gia đình anh chị phải hiểu… Con gái có bầu trước cưới thì nhà gái không có quyền đòi hỏi nhiều đâu”.
Không quát mắng, không lớn tiếng, nhưng câu nói ấy khiến mẹ tôi tái mặt, bố tôi đang nâng ly bỗng khựng lại. Tôi chết lặng. Minh hốt hoảng ngăn bố: “Ba! Con không cho phép ba nói vậy!”. Nhưng mọi chuyện đã muộn. Căn phòng ấm cúng bỗng chìm vào không khí lạnh lẽo đến rợn người.
Bố tôi nhếch môi cười, nụ cười báo hiệu cơn giận dữ đang dâng trào. Ông đứng dậy, đi thẳng ra mở toang cửa, nói dằn từng tiếng: “Nhà tôi không bán con gái. Các vị không thương con tôi thì cũng đừng ép. Đứa cháu này mang họ tôi cũng được. Mời về!”.
Không ai ngờ sự việc lại căng thẳng đến thế. Minh quỳ ngay xuống chân bố tôi, xin lỗi liên tục, khẳng định anh không đồng tình với lời bố. Mẹ Minh đỏ mặt, ấp úng: “Chúng tôi… không có ý đó, chỉ là lỡ lời…”. Nhưng bố tôi vẫn đứng chắn cửa, tay nắm chặt, gương mặt lạnh lùng.
Cuối cùng, nhà trai ra về trong ngỡ ngàng, bối rối. Minh nhất quyết ở lại, xin bố mẹ tôi cho anh được chuộc lỗi. Cả đêm đó, gia đình tôi không ai ngủ được. Tôi ôm bụng bầu, khóc nức nở vì thương Minh, vì tủi thân, và vì lo sợ tương lai con mình bị coi thường.
Sáng hôm sau, bố tôi ngồi ăn sáng, thái độ bình thản như không hề có chuyện gì. Tôi sợ bố còn giận, nhưng ông chỉ nhẹ nhàng hỏi: “Con có chắc muốn lấy thằng Minh không?”.
Tôi gật đầu. Bố thở dài, nói chậm rãi: “Vậy thì cưới. Nhưng phải cưới với tư thế ngẩng cao đầu. Làm cha mẹ, chỉ cần thấy con không bị xem thường. Chỉ cần con và cháu được tôn trọng, còn đám cưới to hay nhỏ, sính lễ nhiều hay ít chỉ là hình thức”.
Lúc ấy tôi mới hiểu. Hóa ra bố không giận vì tôi có bầu trước cưới, mà ông đau vì con gái mình, đang mang trong bụng một sinh linh bé bỏng, lại bị người khác coi như món đồ “đã dùng”, mất giá và phải chấp nhận thiệt thòi. Ông đâu cần nhà trai “nhận cháu” như một ân huệ. Ông cần đứa cháu được trân trọng như mọi đứa trẻ khác trên đời.
Vài ngày sau, bố mẹ Minh quay lại. Thái độ hoàn toàn khác, không còn vẻ trịch thượng. Họ mang theo hoa quả, xin lỗi một cách chân thành, và nguyện tổ chức đám cưới đàng hoàng để bảo vệ tương lai cho cháu. Chỉ đến lúc đó, bố tôi mới mỉm cười, rót trà mời khách. Tôi nhìn thấy trong mắt ông ánh lên sự tự hào ấm áp – không phải vì nhà trai xuống nước, mà vì ông đã giữ được lòng tự trọng cho con, cho cháu.
Giờ đây, mỗi lần con đạp trong bụng, tôi càng thấm thía hơn. Khi làm mẹ, bạn sẽ sẵn sàng bảo vệ con bằng cả danh dự và lòng can đảm, dù phải đối mặt với bất cứ điều gì. Giống như cách ông ngoại đã bảo vệ tôi và cháu ngày ấy. Bởi làm mẹ không chỉ là sinh con, mà còn là dạy con hiểu rằng: con đến với thế giới này bằng giá trị của chính mình, chứ không phải bằng sự ban ơn của bất kỳ ai.
* Bài viết được gửi từ độc giả Nguyễn Ánh Dương. Nếu bạn có câu chuyện muốn chia sẻ, hãy gửi về [email protected].
Theo bạn, hành động của bố cô gái khi đuổi nhà trai về là…?
Hoàn toàn đúng – Bảo vệ con gái, bảo vệ cháu, giữ danh dự gia đình.
Hơi nóng nảy – Nên bình tĩnh để thương lượng mềm hơn.
Cả hai đều sai – Nhà trai lỡ lời, nhà gái phản ứng quá mạnh.
Chưa chắc đúng – Vì con cái sau này vẫn phải hòa thuận với nhà chồng.
Bình chọn | Xem kết quả
Tin liên quan
Về nhà bạn trai đón Tết khi đang mang thai, bố mẹ anh phát hiện qua camera và phản đối hôn nhân
Tôi đã tin rằng việc trở lại quê nhà đón Tết trong thai kỳ sẽ là cánh cửa dẫn tới hạnh phúc lứa đôi, cho tới khi ngày tháng ấy ập đến.
Ngày hai ông bố của con chúng tôi gặp mặt, tôi nhận ra một sự trùng hợp khiến mình sửng sốt
Trước đây, tôi luôn cho rằng thai kỳ là khoảng thời gian người phụ nữ có thể không cần quan tâm đến xung quanh. Thế nhưng, nếu người đồng hành với bạn trong giai đoạn ấy lại là một đồng nghiệp xinh đẹp mà bạn chẳng có thiện cảm, thì mọi ý nghĩ tốt đẹp nhất cũng dễ dàng tan vỡ.
Hôn lễ bị hủy vì cô ấy có thai, lý do đau xót lại đến từ chính người thân của tôi
Dù đang mang trong mình đứa con cùng người yêu, cô nhất quyết không chịu kết hôn sau khi biết được một sự thật liên quan trực tiếp đến số phận của đứa bé.
Mẹ tôi vô tình đùa một câu, bạn gái mang bầu 8 tháng nhất quyết hoãn hôn lễ
Chuẩn bị đón con chào đời, nhưng người bạn đời lại giận dỗi hủy hôn, tôi thật sự bế tắc không tìm ra hướng giải quyết.
Hai tháng sau khi sinh con, tôi sốc khi phát hiện chồng kín đáo đăng ký gói dịch vụ sinh tại một bệnh viện quốc tế, và cái tên sản phụ khiến tôi choáng váng.
Chưa được hai tháng kể từ ngày sinh con, tôi đã chao đảo khi nhận ra thông tin cá nhân của mình nằm trong hồ sơ đăng ký dịch vụ thai sản tại một bệnh viện quốc tế, cho một khoảng thời gian mang thai hoàn toàn không có thực.