Mẹ tôi vô tình đùa một câu, bạn gái mang bầu 8 tháng nhất quyết hoãn hôn lễ
Chuẩn bị đón con chào đời, nhưng người bạn đời lại giận dỗi hủy hôn, tôi thật sự bế tắc không tìm ra hướng giải quyết.
Tôi gặp Hạnh khi cả hai đã bước qua tuổi 30 – cái tuổi không còn những mộng mơ lãng mạn mà chỉ mong tìm được một người chân thành để cùng nhau xây dựng tương lai. Hạnh làm nghề thiết kế tự do, tính tình hiền lành, trầm lặng. Cô ấy không thuộc tuýp người xinh đẹp rực rỡ, nhưng càng tiếp xúc, tôi càng nhận ra nét duyên thầm trong con người cô. Tôi cảm mến Hạnh ngay từ đầu bởi sự điềm tĩnh, chậm rãi và cách cô ấy luôn đặt cảm nhận của người khác lên trước.
Ít ai biết rằng, trước khi có thai, Hạnh đã trải qua một quá trình chỉnh nha. Cô thẳng thắn chia sẻ về sự tự ti với nụ cười của mình và đã dành dụm rất lâu để niềng răng, hy vọng sẽ tự tin hơn khi bước vào cuộc sống hôn nhân.
Tuy nhiên, khi phát hiện mình mang thai, bác sĩ khuyên cô nên tháo niềng tạm thời do tình trạng ốm nghén nặng và nguy cơ viêm nướu. Hạnh chấp nhận, tự an ủi bản thân rằng sức khỏe của con là trên hết, mọi thứ khác đều có thể tạm gác lại.
Chúng tôi yêu nhau được gần hai năm thì Hạnh có thai. Đó là một tin vui đến sớm hơn dự định, nhưng chưa bao giờ khiến tôi do dự. Ngay khi que thử hiện lên hai vạch, tôi đã nắm chặt tay Hạnh và nói: "Chúng mình kết hôn thôi".
Hạnh không khóc, cô chỉ gật đầu nhẹ, ánh mắt lấp lánh niềm vui nhưng cũng chất chứa nỗi lo. Tôi hiểu, với một người phụ nữ mang thai, hôn nhân không chỉ là một tờ giấy đăng ký, mà còn là cảm giác được bảo vệ, được trân trọng thực sự.
Mọi chuyện bắt đầu đổi chiều trong buổi gặp mặt đầu tiên giữa Hạnh và mẹ tôi.
Hôm đó, Hạnh đang mang thai hơn 6 tháng. Cô chọn một chiếc váy bầu rộng rãi màu be, trang điểm nhẹ nhàng, cố gắng che đi gương mặt đã tròn hơn trước và nụ cười còn chút ngại ngùng vì chưa thể tiếp tục niềng răng.
Hạnh cẩn thận chuẩn bị yến sào và trái cây để biếu mẹ tôi. Tôi có thể cảm nhận rõ sự căng thẳng trong từng cử chỉ của cô, từ cái cúi chào đến cách ngồi khiêm tốn ở mép ghế. Tôi trấn an Hạnh rằng mẹ tôi tuy thẳng tính nhưng rất tốt bụng, chỉ cần mình chân thành là đủ.
Bữa cơm diễn ra khá suôn sẻ. Mẹ tôi hỏi thăm vài câu về sức khỏe thai kỳ và chế độ dinh dưỡng của Hạnh. Tôi thở phào nhẹ nhõm, tưởng rằng mọi thứ đều ổn. Cho đến khi mẹ tôi nhìn xuống bụng bầu của Hạnh, cười nửa đùa nửa thật và buông một câu: "Con sinh ra giống bố thì tốt, chứ giống mẹ chắc phải đi phẫu thuật thẩm mỹ".
Không khí bàn ăn chùng xuống trong tích tắc. Tôi sững sờ, chưa kịp tìm lời đáp thì Hạnh đã cúi gằm mặt xuống, im lặng. Tôi nhìn thấy bàn tay cô đặt trên bụng siết chặt lại một cách vô thức. Mẹ tôi cười xòa, như vừa nói một câu đùa bình thường, rồi tiếp tục gắp thức ăn. Nhưng với Hạnh, tôi biết, câu nói ấy như một nhát dao cứa sâu.
Tối hôm đó, Hạnh im lặng khác thường. Về đến nhà, cô chỉ nói mệt và đi ngủ sớm. Những ngày sau, Hạnh dần trở nên xa cách. Tin nhắn thưa thớt dần, những cuộc gọi cũng ngắn lại. Rồi một buổi tối, khi tôi nhắc chuyện hôn lễ, Hạnh nhìn tôi rất lâu và nói: "Em không muốn cưới nữa".
Tôi chết lặng.
Hạnh giải thích bằng giọng điệu chậm rãi nhưng rõ ràng, rằng câu nói của mẹ tôi cứ ám ảnh cô suốt nhiều ngày qua. Cô không nghĩ mẹ tôi có ác ý, nhưng không thể nào quên được cảm giác bị đánh giá ngoại hình, bị biến thành trò đùa ngay trong lần gặp mặt quan trọng, nhất là khi cô đang mang trong mình đứa con chung của chúng tôi.
"Em mang bầu 8 tháng rồi", Hạnh nói, "cơ thể em thay đổi, mặt sưng húp, răng thì chưa chỉnh lại được, người lúc nào cũng nặng nề. Em đã rất cố gắng để vượt qua sự tự ti. Nhưng chỉ một câu nói đó thôi, em cảm thấy mình và con không thực sự được chào đón".
Hạnh lo sợ rằng sau đám cưới, những lời nói vô tình như vậy sẽ còn lặp lại, trước mặt con cái, trước mặt họ hàng. Cô sợ con mình lớn lên trong những lời so sánh, chê bai, và sợ bản thân phải luôn gồng mình để làm hài lòng một gia đình mà ở đó, chỉ cần "không đủ xinh" đã trở thành một khuyết điểm.
"Em vẫn sẽ sinh con", Hạnh khẳng định, "nhưng em cần được tôn trọng với tư cách một con người, trước khi trở thành một cô dâu".
Tôi chưa bao giờ cảm thấy bất lực đến thế. Tôi vừa thương Hạnh, vừa giận chính mình vì đã không đứng ra bảo vệ cô ngay tại thời điểm đó. Một câu nói tưởng như đùa vui của mẹ, với tôi chỉ thoáng qua, nhưng với một người phụ nữ mang thai, nó lại trở thành vết thương sâu hoắm vào lòng tự trọng.
Tôi đã có một cuộc trò chuyện thẳng thắn với mẹ. Mẹ tôi im lặng rất lâu, rồi thừa nhận không ngờ một câu nói lại có thể khiến mọi chuyện trở nên nghiêm trọng đến vậy. Nhưng lời xin lỗi dường như đã đến quá muộn, khi niềm tin đã bị rạn nứt, khó lòng hàn gắn lại được như ban đầu.
Giờ đây, khi Hạnh đã bước sang tháng thứ 8 của thai kỳ, đám cưới của chúng tôi vẫn chưa thể diễn ra. Tôi vẫn ở bên chăm sóc cô mỗi ngày, đưa đi khám thai, xoa lưng khi cô đau mỏi, lắng nghe những nỗi sợ hãi của một người sắp làm mẹ. Tôi thấu hiểu rằng, một cuộc hôn nhân không thể bắt đầu bằng việc người phụ nữ phải nuốt nước mắt và chịu đựng chỉ để hoàn thành một thủ tục.
Có lẽ, điều khiến tôi đau lòng nhất không phải là việc đám cưới bị hoãn lại, mà là nhận ra một sự thật: Chỉ một câu nhận xét về ngoại hình, được thốt ra sai thời điểm và sai đối tượng, cũng đủ để tước đi cảm giác an toàn của một người phụ nữ mang thai – thứ cảm giác thiêng liêng nhất cần có khi bước vào hôn nhân.
* Bài viết được gửi từ độc giả Hoàng Nam. Nếu bạn có câu chuyện muốn chia sẻ, xin gửi về [email protected]
Nếu đang mang bầu mà bị gia đình bạn trai chê ngoại hình, bạn sẽ chọn cách ứng xử nào?
Im lặng cho qua vì không muốn căng thẳng khi đang bầu bí
Thẳng thắn nói rõ cảm xúc để bảo vệ bản thân và em bé
Yêu cầu bạn trai đứng ra làm “lá chắn” cho mình
Làm cho ra lẽ rồi huỷ đám cưới
Bình chọn
Xem kết quả
Tin liên quan
Về nhà bạn trai đón Tết khi đang mang thai, bố mẹ anh phát hiện qua camera và phản đối hôn nhân
Tôi đã tin rằng việc trở lại quê nhà đón Tết trong thai kỳ sẽ là cánh cửa dẫn tới hạnh phúc lứa đôi, cho tới khi ngày tháng ấy ập đến.
Ngày hai ông bố của con chúng tôi gặp mặt, tôi nhận ra một sự trùng hợp khiến mình sửng sốt
Trước đây, tôi luôn cho rằng thai kỳ là khoảng thời gian người phụ nữ có thể không cần quan tâm đến xung quanh. Thế nhưng, nếu người đồng hành với bạn trong giai đoạn ấy lại là một đồng nghiệp xinh đẹp mà bạn chẳng có thiện cảm, thì mọi ý nghĩ tốt đẹp nhất cũng dễ dàng tan vỡ.
Hôn lễ bị hủy vì cô ấy có thai, lý do đau xót lại đến từ chính người thân của tôi
Dù đang mang trong mình đứa con cùng người yêu, cô nhất quyết không chịu kết hôn sau khi biết được một sự thật liên quan trực tiếp đến số phận của đứa bé.
Hai tháng sau khi sinh con, tôi sốc khi phát hiện chồng kín đáo đăng ký gói dịch vụ sinh tại một bệnh viện quốc tế, và cái tên sản phụ khiến tôi choáng váng.
Chưa được hai tháng kể từ ngày sinh con, tôi đã chao đảo khi nhận ra thông tin cá nhân của mình nằm trong hồ sơ đăng ký dịch vụ thai sản tại một bệnh viện quốc tế, cho một khoảng thời gian mang thai hoàn toàn không có thực.
Lời nhận xét của bà thông gia khiến cha tôi nổi giận, nhất quyết đuổi họ về và không nhận đứa cháu mới sinh.
Chẳng cần la mắng hay to tiếng, lời nói ấy khiến mặt mẹ tôi biến sắc, còn bố tôi đang định uống rượu thì đơ người lại. Tôi như chết lặng. Minh thì cuống quýt.