Hôn lễ bị hủy vì cô ấy có thai, lý do đau xót lại đến từ chính người thân của tôi

Dù đang mang trong mình đứa con cùng người yêu, cô nhất quyết không chịu kết hôn sau khi biết được một sự thật liên quan trực tiếp đến số phận của đứa bé.

Ngày đăng: 1 tuần trước
ban-gai-mang-bau-bat-ngo-huy-cuoi-su-that-dang-long-lien-quan-den-mot-nguoi-dan-ong-trong-gia-dinh-toi

Tôi là Minh, 33 tuổi, hiện là nhân viên kinh doanh vật liệu xây dựng tại Hà Nội. Bạn gái tôi, Hà, 31 tuổi, làm nhân sự cho một công ty nước ngoài. Chúng tôi sống cùng nhau tại một căn hộ thuê ở quận Thanh Xuân.

Chúng tôi yêu nhau gần ba năm, đủ lâu để hai bên gia đình nghĩ đến chuyện cưới xin. Bố mẹ hai bên đã gặp mặt, thống nhất và chọn ngày lành đầu năm 2026 để tổ chức hôn lễ.

Cả hai đều đã qua tuổi mơ mộng. Tôi có công việc ổn định, thu nhập khá. Hà là người sống nguyên tắc, độc lập tài chính và luôn đề cao sự rõ ràng. Vì vậy, khi cô ấy thông báo mang thai, tôi gần như không chần chừ: tôi muốn cưới ngay.

Chiều hôm đó, trong quán cà phê quen, Hà ngồi đối diện tôi, hai tay đặt lên bụng, giọng run run. Tôi vừa mừng vừa lo, nhưng cảm xúc lấn át tất cả. Tôi nghĩ đây chính là thời điểm hoàn hảo để bắt đầu một chương mới của cuộc đời.

Thế nhưng, câu trả lời của Hà khiến tôi chết lặng.

“Em muốn sinh con, nhưng em chưa muốn cưới. Anh nói với gia đình hoãn đám cưới lại đi”.

Tôi tưởng mình nghe nhầm. Hỏi lại lần nữa, cô ấy vẫn lắc đầu. Không khóc, không giận, Hà nói với tôi bằng thái độ bình tĩnh đến lạ. Tôi trấn an, cam kết sẽ chịu trách nhiệm và lo đầy đủ cho mẹ con cô. Nhưng Hà vẫn giữ nguyên quyết định.

Những ngày sau đó, bầu không khí giữa chúng tôi trở nên nặng nề. Hà ít nói hơn, hay trầm ngâm và tránh nhắc đến đám cưới. Tôi không hiểu, thậm chí cảm thấy tổn thương. Tôi nghĩ có lẽ cô ấy chưa sẵn sàng hoặc lo lắng vì mang thai lần đầu. Mãi đến đêm cuối cùng của năm, Hà mới chủ động ngồi xuống nói chuyện nghiêm túc.

Cô hỏi tôi một câu thẳng thắn: “Anh còn điều gì giấu em không?”.

Tôi khựng lại. Sự thật là, tôi có.

Vài tháng trước, tôi đã đứng tên vay ngân hàng một khoản tiền lớn cho anh trai ruột. Anh tôi làm ăn thua lỗ, cần tiền gấp để xoay vốn. Vì là anh em ruột thịt và nghĩ mọi chuyện chỉ là tạm thời, tôi đồng ý đứng tên vay với niềm tin anh sẽ trả dần.

Tôi chưa từng nghĩ đó là chuyện cần phải nói ngay với Hà. Tôi xem đó là “chuyện gia đình” và tin rằng mình vẫn đủ khả năng lo cho cuộc sống riêng.

Nhưng Hà thì không nghĩ vậy.

Cô ấy nói đã vô tình biết chuyện khi xem một số giấy tờ tài chính của tôi. Khoản nợ đứng tên tôi, thời hạn dài, tiềm ẩn rủi ro cao. Về mặt pháp lý, nếu có vấn đề xảy ra, tôi là người phải chịu trách nhiệm hoàn toàn.

“Em không sợ nghèo”, Hà nói. “Nhưng em sợ một cuộc hôn nhân bắt đầu bằng sự giấu giếm. Và em càng sợ khi đứa con chưa ra đời đã phải gánh một rủi ro mà em không được lựa chọn”.

Cô ấy phân tích rất rõ ràng. Nếu cưới, tài chính của chúng tôi sẽ gộp chung. Khi có con, mọi chi phí từ sinh nở, nuôi dạy đến nhà cửa đều cần sự ổn định. Việc tôi đứng tên vay nợ cho anh trai, dù xuất phát từ trách nhiệm, lại trực tiếp ảnh hưởng đến tương lai của con.

Hà không trách tôi giúp đỡ anh trai. Cô chỉ trách tôi đã không nói sớm.

“Em cần một người chồng minh bạch, nhất là khi em sắp làm mẹ”, cô nói. “Còn bây giờ, em chưa đủ an tâm để bước vào hôn nhân”.

Lần đầu tiên, tôi không thể phản bác. Tôi nhận ra mình đã quen với việc gánh vác cho gia đình lớn mà quên mất rằng, khi có con, gia đình nhỏ phải là ưu tiên số một. Tôi mặc định tình yêu sẽ bao dung mọi thứ, trong khi với Hà, sự an toàn và rõ ràng mới là nền tảng để yên tâm sinh con.

Hà vẫn quyết định giữ đứa bé. Chúng tôi vẫn ở bên nhau, cùng đi khám thai và chuẩn bị những thứ cần thiết cho con. Nhưng chuyện cưới xin đã bị cô ấy gác lại vô thời hạn. Không phải vì hết yêu, mà vì cô cần thấy tôi thực sự giải quyết được bài toán tài chính và trách nhiệm của mình.

Có những đêm tôi nằm nghĩ rất lâu. Tôi không giận Hà. Ngược lại, tôi hiểu rằng khi một người phụ nữ mang thai, họ không chỉ nghĩ cho bản thân mà còn nghĩ cho một sinh linh sắp chào đời. Bất kỳ rủi ro nào, dù là “chuyện người lớn”, cũng trở thành nỗi lo rất thật.

Hiện tại, tôi đang làm việc lại rõ ràng với anh trai, xây dựng kế hoạch trả nợ cụ thể, tách bạch tài chính. Quan trọng nhất, tôi học cách nói thật, đủ sớm với người phụ nữ của mình.

Có thể đám cưới sẽ đến muộn hơn tôi từng nghĩ. Nhưng có lẽ, đó là cái giá cần thiết để tôi trưởng thành hơn, và để con tôi được sinh ra trong một nền tảng vững vàng, thay vì chỉ là một lời hứa vội vàng.

* Bài viết được gửi từ độc giả Đặng Nhật Minh. Nếu bạn có câu chuyện muốn chia sẻ, xin gửi về [email protected]

Mang bầu phát hiện chồng sắp cưới giấu mình gánh nợ cho người thân, bạn sẽ phản ứng thế nào? Vẫn cưới vì đã có con, sau đó cùng nhau tính tiếp. Tạm hoãn cưới, yêu cầu minh bạch tài chính trước khi quyết định. Chia tay ngay vì cảm thấy bị phản bội và mất niềm tin. Im lặng chịu đựng, tin rằng mọi chuyện rồi sẽ ổn.

Tin liên quan

img

Ngày hai ông bố của con chúng tôi gặp mặt, tôi nhận ra một sự trùng hợp khiến mình sửng sốt

Trước đây, tôi luôn cho rằng thai kỳ là khoảng thời gian người phụ nữ có thể không cần quan tâm đến xung quanh. Thế nhưng, nếu người đồng hành với bạn trong giai đoạn ấy lại là một đồng nghiệp xinh đẹp mà bạn chẳng có thiện cảm, thì mọi ý nghĩ tốt đẹp nhất cũng dễ dàng tan vỡ.

img

Hai tháng sau khi sinh con, tôi sốc khi phát hiện chồng kín đáo đăng ký gói dịch vụ sinh tại một bệnh viện quốc tế, và cái tên sản phụ khiến tôi choáng váng.

Chưa được hai tháng kể từ ngày sinh con, tôi đã chao đảo khi nhận ra thông tin cá nhân của mình nằm trong hồ sơ đăng ký dịch vụ thai sản tại một bệnh viện quốc tế, cho một khoảng thời gian mang thai hoàn toàn không có thực.