Mang bầu với người đàn ông đã có gia đình, lời nói của vợ anh khiến tôi ôm bụng mình bật khóc

Trong căn phòng thuê nhỏ bé, tôi ôm bụng mình, nước mắt rơi không ngừng. Tất cả chỉ vì lời nói của chính người vợ anh ấy. Tôi chẳng thể ngờ mình lại rơi vào hoàn cảnh này.

Ngày đăng: 2 tuần trước
lo-mang-thai-voi-nguoi-co-vo-vo-anh-noi-1-cau-toi-om-bung-bau-khoc-nuc-no

Khi biết tin mình mang thai, tôi hoảng loạn nhiều hơn là vui mừng. Không phải vì tôi không muốn có con, mà vì cha của đứa bé là một người đàn ông đã có gia đình. Một mối quan hệ sai lầm ngay từ đầu, dù tôi luôn tự dối lòng rằng mình không phải kẻ phá hoại, chỉ là người đến sau.

Anh ấy nói với tôi rằng cuộc hôn nhân của anh đã nguội lạnh từ lâu. Rằng anh và vợ chỉ như hai cái bóng trong cùng một căn nhà. Rằng nếu không gặp tôi, có lẽ anh cũng sẽ ly hôn. Tôi đã tin. Tin vì tôi yêu, và vì khi yêu, người ta thường chọn tin vào những điều khiến lòng mình bớt day dứt.

Ngày phát hiện mang thai, tay tôi run đến mức que thử rơi xuống sàn. Hai vạch đỏ hiện ra rõ ràng, lạnh lùng như một sự thật không thể chối cãi. Tôi ngồi bệt xuống, vừa cười vừa khóc. Trong đầu lúc ấy không phải hình ảnh em bé, mà là hàng loạt câu hỏi dồn dập: Làm sao để nói với anh? Anh sẽ phản ứng thế nào? Và tôi sẽ trở thành ai trong câu chuyện này?

Anh im lặng rất lâu khi nghe tin. Rồi anh ôm tôi, nói rằng anh sẽ có trách nhiệm. Nhưng hai chữ "trách nhiệm" ấy mơ hồ như sương khói. Không một lời hứa cụ thể. Không một kế hoạch rõ ràng. Chỉ là những tiếng thở dài, những ánh mắt nhìn xa xăm và những cuộc gọi phải nghe lén khi tôi không có mặt.

Cái bụng tôi lớn dần lên, và nỗi lo cũng lớn theo. Tôi bắt đầu nghén, bắt đầu mệt mỏi, bắt đầu trở nên nhạy cảm đến mức chỉ một câu nói vô tình cũng đủ khiến tôi rơi nước mắt. Những đêm nằm một mình, tôi đặt tay lên bụng, thì thầm xin lỗi con. Xin lỗi vì đã để con đến trong một hoàn cảnh éo le đến thế.

Rồi điều tôi sợ nhất cũng ập đến. Vợ anh biết tất cả. Tôi không phải là người đầu tiên anh phản bội, nhưng tôi là người khiến mọi chuyện vỡ lở, bởi tôi mang trong mình một sinh linh. Anh nói vợ anh muốn gặp tôi. Chỉ để nói chuyện, không làm lớn chuyện. Tôi đã chuẩn bị tinh thần cho những cái tát, những lời mắng chửi, những lời nguyền rủa cay nghiệt nhất.

Nhưng khi gặp mặt, chị ấy không làm gì cả. Chị ngồi đối diện tôi trong một quán cà phê nhỏ. Khuôn mặt mệt mỏi, đôi mắt thâm quầng. Nhìn chị, tôi bỗng thấy mình không còn tư cách để oán trách hay tự vệ. Tôi cúi đầu, tay đặt lên bụng theo bản năng, như một cách che chắn mong manh. Chị nhìn tôi rất lâu. Rồi chị lên tiếng, giọng bình thản đến đau lòng:

"Em giữ đứa bé đi. Nó không có lỗi. Nhưng từ hôm nay, em phải học cách làm mẹ một mình."

Tôi không hiểu sao chỉ một câu nói ấy lại khiến tôi bật khóc nức nở. Không phải vì chị cho phép tôi sinh con. Mà vì trong khoảnh khắc ấy, tôi chợt nhận ra: chị không đánh tôi, không chửi tôi, nhưng chị đã đặt tôi trước một sự thật mà tôi cố tình né tránh bấy lâu. Rằng tôi sẽ không bao giờ có được trọn vẹn người đàn ông này. Rằng đứa bé trong bụng tôi sẽ không có một gia đình đủ đầy như tôi từng mơ ước. Rằng làm mẹ không chỉ là sinh con, mà là chấp nhận mọi hệ quả từ những lựa chọn mình đã đi qua.

Tôi khóc đến nghẹt thở. Tay ôm chặt lấy bụng, cảm giác như con đang cựa quậy, như muốn nhắc tôi phải tỉnh táo. Chị đưa cho tôi một tờ giấy ăn, rồi nói thêm, nhẹ nhàng nhưng rõ từng chữ:

"Chị từng mong có con với anh ấy nhiều năm. Nhưng không được. Nên chị hiểu, em thương đứa bé này thế nào. Nhưng thương con thì phải mạnh mẽ lên, đừng bám víu vào một người đàn ông đã không chọn em ngay từ đầu."

Câu nói ấy như một nhát dao, nhưng là nhát dao cắt đứt mọi ảo tưởng cuối cùng. Sau buổi gặp đó, tôi về nhà và khóc rất lâu. Khóc cho bản thân mình. Khóc cho con. Và khóc cho cả người phụ nữ kia, người đáng lẽ phải là kẻ thù, nhưng lại là người duy nhất nói với tôi một điều tử tế trong lúc này.

Tôi không trách anh nữa. Trách hay không, lúc này cũng chẳng còn quan trọng. Tôi bắt đầu đi khám thai một mình. Tự mình đọc sách, tự tìm hiểu từng tuần con lớn lên ra sao. Tôi học cách yêu thương cái bụng bầu của mình không phải bằng những hy vọng mơ hồ, mà bằng trách nhiệm thực sự của một người mẹ.

Có những đêm tôi vẫn tủi thân. Nhìn những người phụ nữ khác có chồng đi cùng khám thai, có người nắm tay khi vượt cạn, lòng tôi cũng chạnh buồn. Nhưng rồi tôi lại đặt tay lên bụng, hít một hơi thật sâu, và tự nhủ: ít nhất, con tôi sẽ được sinh ra từ một người mẹ đã tỉnh thức.

Bài học lớn nhất tôi nhận được không phải là "đừng yêu người đã có gia đình" - điều ấy ai cũng biết. Mà là: đừng bao giờ tự biến mình thành người phụ nữ đứng ngoài cuộc đời của chính con mình. Đừng trao quyền quyết định tương lai của đứa trẻ cho sự do dự và chần chừ của người khác.

Giờ đây, tôi không còn mong anh chọn tôi. Tôi chỉ mong bản thân đủ vững vàng để chọn con, và chọn trở thành một người mẹ tử tế, dù mọi thứ bắt đầu từ một sai lầm. Và nếu một ngày nào đó con tôi hỏi: "Vì sao con không có một gia đình như các bạn?", tôi sẽ đủ bình tĩnh để trả lời rằng: vì mẹ đã từng lạc lối, nhưng mẹ đã không bao giờ bỏ rơi con.

* Bài viết được gửi từ độc giả Thanh Hà. Nếu bạn có câu chuyện muốn chia sẻ, xin gửi về [email protected]

Tin liên quan

img

Ngày hai ông bố của con chúng tôi gặp mặt, tôi nhận ra một sự trùng hợp khiến mình sửng sốt

Trước đây, tôi luôn cho rằng thai kỳ là khoảng thời gian người phụ nữ có thể không cần quan tâm đến xung quanh. Thế nhưng, nếu người đồng hành với bạn trong giai đoạn ấy lại là một đồng nghiệp xinh đẹp mà bạn chẳng có thiện cảm, thì mọi ý nghĩ tốt đẹp nhất cũng dễ dàng tan vỡ.

img

Hai tháng sau khi sinh con, tôi sốc khi phát hiện chồng kín đáo đăng ký gói dịch vụ sinh tại một bệnh viện quốc tế, và cái tên sản phụ khiến tôi choáng váng.

Chưa được hai tháng kể từ ngày sinh con, tôi đã chao đảo khi nhận ra thông tin cá nhân của mình nằm trong hồ sơ đăng ký dịch vụ thai sản tại một bệnh viện quốc tế, cho một khoảng thời gian mang thai hoàn toàn không có thực.