Chứng kiến cảnh vợ sinh con, người chồng mất hứng ái ân suốt nửa thập kỷ

Ngay khi đứa con tôi cất tiếng khóc chào đời, tôi không cảm nhận được niềm hạnh phúc mà chỉ thấy sợ hãi. Kể từ đó, mỗi lần vợ tôi thể hiện sự thân mật, hình ảnh đó lại hiện về ám ảnh tâm trí tôi.

Ngày đăng: 2 tuần trước
dua-vo-di-de-chung-kien-canh-nhay-cam-toi-tu-choi-gan-gui-co-ay-suot-5-nam

Không phải người đàn ông nào cũng kể về khoảnh khắc vợ sinh con bằng giọng tự hào. Riêng tôi, mỗi khi chủ đề này được nhắc tới, tôi chỉ muốn lảng tránh. Không phải vì tôi không yêu vợ, cũng chẳng phải đứa con là vô giá trị. Lý do thực sự là: chính ngày hôm ấy, tôi đã chứng kiến một điều khiến bản thân tưởng rằng mình… không thể trở lại làm một người đàn ông bình thường được nữa.

Khi vợ tôi nhập viện, những cơn đau khiến cô ấy tím tái mặt mày. Mồ hôi ướt đẫm, từng cơn co thắt dữ dội làm cong người cô như chiếc lá trong gió. Tôi nhìn mà khiếp sợ. Tôi nắm chặt tay vợ, cố tỏ ra bình tĩnh, nhưng ánh mắt cô như một lời cầu cứu thảng thốt. Bác sĩ yêu cầu tôi hỗ trợ, động viên, xoa lưng, lau mồ hôi. Tôi làm tất cả trong vô thức, và càng làm, cảm giác bất lực lại càng lớn dần.

Đến lúc vợ được đưa vào phòng sinh, tôi không có ý định vào theo. Thế nhưng, bác sĩ khuyên: “Anh nên vào. Sự có mặt của anh lúc này rất quan trọng.” Tôi gật đầu, bước theo như một cái máy. Và đó chính là khoảnh khắc định mệnh, làm thay đổi trọn vẹn 5 năm tiếp theo của cuộc đời tôi.

Tôi chưa từng thấy một con người có thể đau đớn đến thế. Hình ảnh cô y tá dùng lực đè bụng, tiếng bác sĩ thúc giục “Rặn đi!”, tiếng gào thét của vợ tôi đến nỗi môi bật máu… Tất cả ám ảnh tôi đến tận bây giờ. Có lúc cô ấy như ngất lịm đi, tôi tưởng chừng mình đã mất cô ấy mãi mãi. Rồi tôi nhìn thấy thứ mà có lẽ tôi không nên thấy: từ cơ thể người phụ nữ mình yêu, mọi thứ máu me, đau đớn, rách nát hiện ra trần trụi, như một sự hy sinh tột cùng mà tôi hoàn toàn bất lực trong cách đối diện.

Khoảnh khắc con tôi chào đời, thay vì hạnh phúc, tôi chỉ cảm thấy hoảng sợ. Kể từ đó, mỗi lần vợ chủ động gần gũi, hình ảnh đẫm máu năm xưa lại hiện về. Tôi tìm mọi lý do để từ chối, viện cớ mệt mỏi, bận rộn. Vợ tôi buồn, nhưng chẳng dám trách một lời. Cô ấy nghĩ rằng sau sinh, cơ thể mình thay đổi, không còn hấp dẫn. Cô âm thầm tập thể dục, mua đồ lót mới, chăm sóc da, thay đổi kiểu tóc. Cô cố gắng níu giữ sự thân mật mà cô nghĩ mình đã đánh mất. Nhưng sự thật, người đánh mất chính là tôi.

Tôi sống trong im lặng suốt 5 năm trời, để mặc người phụ nữ của mình vật lộn với sự tự trách, mặc cảm và hoài nghi về giá trị bản thân. Cho đến một ngày, tôi vô tình nghe cô ấy tâm sự với bạn: “Chắc sau sinh mình xấu quá, nên ảnh không còn ham muốn. Đôi khi mình cảm thấy mình chỉ như một cái máy đẻ.” Câu nói ấy như một gáo nước lạnh dội thẳng vào mặt tôi.

Tôi đã chứng kiến điều thiêng liêng nhất, nhưng lại biến nó thành nỗi kinh hoàng của chính mình. Tôi mang nỗi sợ hãi ấy trút lên người vợ – người đã chịu đựng mọi đau đớn để sinh ra đứa con của chúng tôi. Và cô ấy, thay vì trách tôi, lại chỉ biết trách cứ bản thân. Tôi cảm thấy mình thật hèn nhát. Hèn như một kẻ đứng nhìn sự hy sinh mà không hiểu nổi giá trị của nó.

Đêm đó, tôi ngồi bên giường, nhìn vợ ngủ say. Bàn tay cô ôm con thật chặt, mái tóc xơ xác, bờ vai nhỏ bé như gãy đổ. Vợ tôi mạnh mẽ vô cùng khi vượt cạn, nhưng lại trở nên mong manh trước sự lạnh nhạt của tôi. Cuối cùng, tôi cũng hiểu ra điều mà 5 năm qua mình cố tình lảng tránh: Không phải cơ thể vợ tôi khiến tôi sợ hãi. Điều tôi thực sự sợ là trách nhiệm làm một người chồng, người cha, một người đàn ông đủ chín chắn để trân trọng sự hy sinh vĩ đại ấy.

Tôi bắt đầu lại từ những điều nhỏ nhất: nắm tay cô ấy nhiều hơn, nhìn cô bằng ánh mắt biết ơn thay vì sự xa cách. Tôi không vội vã. Tôi chỉ ôm cô mỗi tối, để cô biết rằng cô vẫn luôn là người phụ nữ được yêu thương. Rồi một ngày, cô ấy lại chủ động, và lần đầu tiên sau 5 năm, tôi không còn né tránh. Ám ảnh tan biến, thay vào đó là lòng biết ơn sâu sắc.

Có những người đàn ông sợ máu, sợ đau, sợ phải chứng kiến cảnh sinh nở. Nhưng điều đáng sợ nhất không phải là việc nhìn thấy, mà là nhìn thấy rồi vẫn không thể thấu hiểu. Sinh con không làm người phụ nữ mất đi vẻ đẹp. Ngược lại, nó khiến họ tỏa sáng rực rỡ theo một cách mà chỉ những trái tim trưởng thành mới đủ tầm để trân trọng.

Tôi từng nghĩ mình đã mất đi ham muốn. Nhưng thực ra, tôi đã đánh mất sự sáng suốt. Một người đàn ông chứng kiến sự hy sinh mà quay mặt làm ngơ… còn đáng sợ hơn bất kỳ nỗi đau thể xác nào trong phòng sinh. Tôi đã mất 5 năm để thức tỉnh. Chỉ mong những người đàn ông khác đừng phí hoài nhiều thời gian như tôi.

* Bài viết được gửi từ độc giả Hải Nam. Nếu bạn có câu chuyện muốn chia sẻ, xin gửi về [email protected]

Bạn có nghĩ đàn ông nên vào phòng sinh cùng vợ?

Nên, để thấu hiểu và trân trọng sự hy sinh của vợ.

Không, dễ gây ám ảnh và ảnh hưởng đến đời sống hôn nhân.

Tùy thuộc vào tâm lý và sự chuẩn bị của mỗi người.

Bình chọn | Xem kết quả

Tin liên quan

img

Ngày hai ông bố của con chúng tôi gặp mặt, tôi nhận ra một sự trùng hợp khiến mình sửng sốt

Trước đây, tôi luôn cho rằng thai kỳ là khoảng thời gian người phụ nữ có thể không cần quan tâm đến xung quanh. Thế nhưng, nếu người đồng hành với bạn trong giai đoạn ấy lại là một đồng nghiệp xinh đẹp mà bạn chẳng có thiện cảm, thì mọi ý nghĩ tốt đẹp nhất cũng dễ dàng tan vỡ.

img

Hai tháng sau khi sinh con, tôi sốc khi phát hiện chồng kín đáo đăng ký gói dịch vụ sinh tại một bệnh viện quốc tế, và cái tên sản phụ khiến tôi choáng váng.

Chưa được hai tháng kể từ ngày sinh con, tôi đã chao đảo khi nhận ra thông tin cá nhân của mình nằm trong hồ sơ đăng ký dịch vụ thai sản tại một bệnh viện quốc tế, cho một khoảng thời gian mang thai hoàn toàn không có thực.