"Khi con gái 20 tuổi mang thai giữa lúc đang đi học, cả gia đình chỉ trích tôi thậm tệ"

“Là con gái trong gia đình, mọi chuyện đến nông nỗi này đều bị quy là do cô không biết dạy dỗ!”. Những cái nhìn chì chiết hướng về phía tôi, như muốn trút toàn bộ trọng trách từ quyết định của con bé lên đầu tôi.

Ngày đăng: 2 tuần trước
con-gai-20-tuoi-dang-di-hoc-thi-co-bau-ca-ho-mang-toi-khong-ra-gi

Khi con gái 20 tuổi gọi điện thông báo "Mẹ ơi, con có bầu rồi", tôi như chết lặng. Cảm giác bàng hoàng ấy không đến từ sự xấu hổ hay vì kế hoạch gia đình bị đảo lộn. Điều khiến tôi choáng váng là biết rằng, chỉ vài phút nữa thôi, cả họ nội ngoại sẽ đổ dồn ánh mắt lên tôi, như thể tôi đã nuôi dạy một đứa con "hư hỏng".

Con gái tôi mới chỉ là sinh viên năm hai đại học, mới 20 tuổi đời, tay trắng với những dự định tương lai còn non nớt. Giữa đêm khuya, giọng nó run rẩy, vừa khóc vừa xin lỗi qua điện thoại. Tôi chẳng thể nào trách mắng. Bởi trong từng hơi thở nặng nề, tôi nghe thấy rõ sự hoảng loạn, sợ hãi và nỗi cô đơn tột cùng của con.

Sáng hôm sau, tôi đón con về. Chưa kịp bước qua ngưỡng cửa, mẹ chồng cũ - bà nội của cháu - đã quát lớn: "Nó mang danh con gái trong họ mà để xảy ra chuyện này là lỗi tại cô! Không biết dạy con!". Mọi ánh nhìn như những mũi kim châm vào tôi, áp đặt lên tôi toàn bộ trách nhiệm về lựa chọn của con gái.

Tôi im lặng dắt con vào phòng. Con nằm co quắp như chú mèo con ướt sũng, đôi mắt sưng mọng. "Hay con bỏ đi mẹ nhỉ? Con sợ mọi người ghét con", nó nghẹn ngào. Tim tôi thắt lại. Một đứa trẻ đang mang trong mình một sinh linh bé bỏng mà lại bị dồn đến bước đường cùng, nghĩ đến điều tàn nhẫn nhất.

Tôi nhẹ nhàng vuốt tóc con: "Mẹ không cho phép con nói vậy. Đứa bé này không có tội. Và con cũng vậy. Chỉ là con đã yêu sai thời điểm mà thôi".

Sóng gió vẫn chưa dừng lại. Cả họ họp gia đình, chỉ trích tôi buông thả con, không biết dạy dỗ. Họ bới móc từng chuyện, từ việc tôi để con lên thành phố học, để con yêu đương, rồi kết tội tôi không giữ được "nếp nhà".

Tôi nghe tất cả, tiếp nhận và im lặng. Đã có lúc tôi muốn hét lên rằng không ai có quyền phán xét mẹ con tôi. Nhưng khi nhìn thấy con gái cúi gằm mặt, hai tay ôm chặt lấy bụng như bảo vệ một bí mật mong manh, tôi chọn nhẫn nhịn. Tôi không muốn bất kỳ cuộc tranh cãi nào làm con thêm tổn thương.

Một người bác còn nói thẳng: "Giờ phá đi vẫn còn kịp. Để đẻ ra rồi ai nuôi?". Con gái tôi run lên, nắm chặt lấy tay tôi. Tôi biết nó đang sợ tôi sẽ gật đầu. Nhưng làm sao tôi có thể? Đó là một sinh linh. Và là con của con tôi. Tôi đứng dậy, bình tĩnh nói: "Cháu nó đã có con. Dù khó khăn đến đâu, tôi vẫn sẽ ở bên cháu. Mong mọi người đừng ép buộc thêm".

Nhiều người quay đi, vẻ khó chịu. Vài người thở dài thất vọng. Nhưng tôi chẳng còn bận tâm. Lần đầu tiên, tôi cảm thấy mình phải vững vàng như một cây đại thụ, che chở cho con khỏi những ánh nhìn cay nghiệt.

Những ngày sau đó, những cơn nghén hành hạ khiến con gái tôi mệt mỏi rã rời. Nó ói liên tục, da dẻ xanh xao, chẳng ăn uống được gì. Tôi lại tất bật nấu cháo, tìm món con thèm, pha nước gừng, lau lưng mỗi khi con buồn nôn. Tôi chăm con như thể nó vẫn là đứa bé 6 tuổi ngày nào bám lấy chân mẹ.

Một buổi tối, nó nắm tay tôi, đôi mắt đỏ hoe: "Mẹ… nếu có con, con sẽ phải nghỉ học một thời gian. Con sợ mọi người chê cười con bỏ dở giữa chừng". Tôi chạm nhẹ vào bụng con - nơi một mầm sống đang lớn lên từng ngày: "Con học tiếp được thì tốt, không thì tạm dừng. Học hành có thể học lại. Còn việc làm mẹ… không phải ai cũng đủ dũng cảm để làm khi mới 20 tuổi". Con tôi lặng người. Có lẽ đây là lần đầu nó nghe ai đó nói rằng làm mẹ là một lựa chọn đầy dũng khí.

Dần dà, thái độ của những người họ hàng từng nặng lời cũng thay đổi. Có lần, mẹ chồng cũ nhìn con tôi nghén quá mà động lòng thương, lẩm bẩm: "Nó còn non nớt quá… trách nó cũng chẳng đành". Rồi bà lặng lẽ nấu một bát cháo nhỏ, đặt trước mặt con, dù chẳng nói lời xin lỗi.

Tôi hiểu, không phải ai cũng dễ dàng chấp nhận và thay đổi ngay lập tức. Nhưng thời gian và sự chân thành có thể làm mềm đi những định kiến khắt khe nhất. Con gái tôi bắt đầu kể về những cú đạp đầu tiên của bé, về cái bụng tròn lên khiến quần áo cũ chẳng mặc vừa, về cảm giác vừa mệt mỏi vừa hạnh phúc mỗi lần nhìn hình siêu âm. Mỗi lần như vậy, tôi thấy con trưởng thành hơn một chút.

Còn tôi, từ chỗ bị cả họ chỉ trích, đã trở thành chỗ dựa duy nhất con tin cậy tuyệt đối. Một đêm, khi tôi đắp chăn cho con, nó thì thầm: "Mẹ ơi, cảm ơn mẹ vì đã không bỏ con khi cả thế giới quay lưng". Tôi mỉm cười: "Mẹ sinh con ra, đâu phải để nhìn con một mình bước qua giông bão".

Làm mẹ, đôi khi không phải là sự hoàn hảo, mà là đứng về phía con khi cả thế giới muốn gạt con ra ngoài lề. Đứa bé trong bụng con gái tôi đã dạy tôi một bài học: đôi khi, một sinh linh đến không đúng thời điểm, nhưng lại là món quà để chữa lành, để nhắc nhở chúng ta về tình yêu thương, lòng bao dung và sức mạnh kiên cường của người mẹ.

Và tôi tự hào, vì con gái tôi đã dũng cảm đón nhận thiên chức làm mẹ theo cách của riêng mình.

* Bài viết được gửi từ độc giả Mai Thảo Nhi. Nếu bạn có câu chuyện muốn chia sẻ, xin gửi về [email protected]

Khi con gái 20 tuổi mang bầu khi đang học đại học, bạn nghĩ người mẹ nên làm gì?

Ủng hộ và bảo vệ con như nhân vật trong bài

Khuyên con bỏ thai

Bắt con nghỉ học, về quê sinh

Để con tự quyết hoàn toàn

Bình chọn | Xem kết quả

Tin liên quan

img

Ngày hai ông bố của con chúng tôi gặp mặt, tôi nhận ra một sự trùng hợp khiến mình sửng sốt

Trước đây, tôi luôn cho rằng thai kỳ là khoảng thời gian người phụ nữ có thể không cần quan tâm đến xung quanh. Thế nhưng, nếu người đồng hành với bạn trong giai đoạn ấy lại là một đồng nghiệp xinh đẹp mà bạn chẳng có thiện cảm, thì mọi ý nghĩ tốt đẹp nhất cũng dễ dàng tan vỡ.

img

Hai tháng sau khi sinh con, tôi sốc khi phát hiện chồng kín đáo đăng ký gói dịch vụ sinh tại một bệnh viện quốc tế, và cái tên sản phụ khiến tôi choáng váng.

Chưa được hai tháng kể từ ngày sinh con, tôi đã chao đảo khi nhận ra thông tin cá nhân của mình nằm trong hồ sơ đăng ký dịch vụ thai sản tại một bệnh viện quốc tế, cho một khoảng thời gian mang thai hoàn toàn không có thực.