Kết hôn với người chồng hơn mình hai mươi tuổi khi vừa bước sang tuổi 32, tôi đã choáng váng với món quà anh đưa trong đêm động phòng.
Trong đêm đầu tiên của hôn lễ, không gian biệt thự rộng thênh thang chỉ còn lại chúng tôi đối diện, một nỗi khiếp sợ mơ hồ bỗng trào dâng trong lòng tôi...
32 tuổi - cái tuổi mà những câu hỏi về chuyện chồng con không còn là sự quan tâm vô tư. Mỗi lời thăm hỏi đều đi kèm ánh mắt dò xét, mỗi lời khuyên giống như một nhát dao cứa nhẹ vào tim. Tôi từng tự nhận mình là người phụ nữ hiện đại, không cần kết hôn vội. Nhưng khi bước sang tuổi 32, tôi mới thấm thía: độc thân lâu không đáng sợ bằng việc bị xã hội gắn mác "ế".
Áp lực hôn nhân tuổi 32 trở thành gánh nặng thực sự. Gia đình tôi mất dần kiên nhẫn. Mẹ nhắc nhở mỗi ngày, từ bữa cơm đến trước giờ đi ngủ. Bố ít nói, nhưng thỉnh thoảng lại buông một câu chạm thẳng vào nỗi lo: "Có tuổi rồi, không lấy chồng sớm sau này khổ lắm". Những lời ấy khiến lòng tôi chùng xuống.
Rồi một ngày, mẹ thông báo có người muốn mai mối. Đối tượng là một người đàn ông hơn tôi hơn 20 tuổi, đã ngoài 50, có sự nghiệp vững vàng và điều kiện kinh tế ổn định. Tôi phản đối ngay vì khoảng cách tuổi tác quá lớn. Nhưng câu trả lời của mẹ khiến tôi chết lặng: "Tuổi tác không quan trọng. Quan trọng là người ta có tiền, có trách nhiệm, lo được cho con. Con nghĩ yêu đương ở tuổi này còn dễ à?".
Tôi im lặng, nhận ra mẹ không hoàn toàn sai. Tôi đã quá mệt mỏi với những mối quan hệ mập mờ, với việc chờ đợi một người "phù hợp" trong khi thời gian cứ lặng lẽ trôi qua. Cuối cùng, tôi gật đầu đồng ý gặp mặt.
Anh ấy không giống hình dung của tôi về một quý ông ngoài 50. Phong cách lịch sự, cách nói chuyện chừng mực, không trịch thượng cũng không quá gần gũi. Sự giàu có hiện diện qua từng chi tiết nhỏ, nhưng anh không hề khoe khoang. Sự quan tâm của anh rất thực tế: hỏi thăm công việc, ủng hộ tôi tiếp tục sự nghiệp sau hôn nhân.
Anh chia sẻ từng có vợ, người đã mất vì bệnh vài năm trước và họ không có con chung. Ánh mắt anh trầm xuống khi nhắc đến, nhưng giọng nói vẫn bình thản. Tôi không hỏi thêm - ở tuổi anh, có quá khứ là điều hiển nhiên.
Chúng tôi chỉ tìm hiểu nhau đúng 3 tháng trước khi kết hôn dưới áp lực gia đình. Ba tháng không đủ để yêu, nhưng đủ để tôi cảm thấy an tâm về một tương lai ổn định.
Đám cưới diễn ra nhanh chóng. Tôi khoác lên mình chiếc váy cưới với một nỗi trống rỗng khó tả. Những lời chúc phúc, những câu khen "số sướng" vì lấy được chồng giàu vang bên tai. Tôi mỉm cười, nhưng trong lòng không biết mình đang hạnh phúc hay tự đẩy mình vào ngã rẽ không thể quay đầu.
Đêm tân hôn trong căn nhà rộng, nỗi sợ hãi lạc lõng bắt đầu trỗi dậy. Nhưng thay vì vồ vập, anh bảo tôi đợi một lát rồi bước vào phòng trong. Khi trở ra, trên tay anh là một bức di ảnh.
Tim tôi đập loạn nhịp. Người phụ nữ trong ảnh chính là vợ cũ của anh - gương mặt hiền hậu với ánh mắt như đang nhìn thẳng vào tôi. Tôi không giấu nổi sự hoảng loạn.
Anh đặt di ảnh lên bàn, nói chậm rãi: "Có chuyện này anh phải nói rõ với em ngay từ đầu. Từ nay, trong nhà này sẽ có bàn thờ của cô ấy cùng bố mẹ vợ cũ của anh. Cô ấy là người đã đồng hành cùng anh từ thuở trắng tay. Anh không thể bỏ rơi cô ấy cũng như để bố mẹ cô ấy không có người lo hương khói."
Tôi ngồi bất động, muốn phản đối, muốn hỏi tại sao lại chọn đêm tân hôn để nói điều này, nhưng cổ họng nghẹn đặc. Trước khi tôi kịp lên tiếng, anh tiếp tục: "Anh mong em đừng nghĩ nhiều. Vợ cũ là người cùng anh đồng cam cộng khổ suốt những năm tháng tuổi trẻ, nhưng số phận không cho cô ấy cùng anh hưởng thành quả hôm nay. Nếu không có cô ấy và bố mẹ cô ấy ngày trước, anh đã không thể có được như ngày nay. Giờ họ đều không còn, anh không thể để họ bơ vơ không ai phụng thờ. Mong em thông cảm và hiểu cho anh."
Sau đó, anh đưa cho tôi một cuốn sổ tiết kiệm. Con số trong đó khiến tay tôi run rẩy. "Đây là để em yên tâm. Sau này nếu có con, tài sản của anh đều để lại cho mẹ con em. Anh đã sắp xếp hết rồi."
Tôi cầm cuốn sổ mà lòng rối bời. Đêm đó, tôi ngồi rất lâu trước bức di ảnh. Không ghen tuông, không giận dữ, chỉ cảm thấy một khoảng trống mênh mông. Tôi chợt hiểu: mình đã kết hôn với một người đàn ông đi qua gần hết cuộc đời, mang theo cả yêu thương lẫn mất mát. Anh không yêu tôi bằng sự cuồng nhiệt, nhưng trao cho tôi sự an toàn và một lời cam kết rõ ràng.
Tôi cúi đầu thắp nén hương đầu tiên trong vai trò người vợ mới. Làn khói hương nhẹ nhàng lan tỏa, cay cay sống mũi. Có lẽ hôn nhân của tôi không khởi đầu bằng tình yêu nồng cháy, mà bắt đầu bằng sự tử tế - thứ mà ở tuổi 32, tôi đã kiệt sức đi tìm kiếm suốt bao năm qua.
Tin liên quan
Di chúc bố dượng để lại căn nhà khiến tôi xúc động, nhưng một mảnh giấy lúc dọn dẹp đã khiến tôi sững sờ.
Lòng tôi bỗng chốc sôi trào phẫn nộ. Ký ức về những giọt lệ, sự xúc động và lòng tri ân tôi từng dành cho ông khi được nhận ngôi nhà ấy bỗng ùa về.
Chứng kiến bạn đời cũ cùng người phụ nữ khác đến dự lễ thành hôn, tôi đã quyết định dừng hôn lễ ngay lập tức.
Trong hôn lễ của tôi, người chồng cũ xuất hiện trên chiếc xe Mercedes, bên cạnh là một người phụ nữ lộng lẫy tay trong tay anh ta.
Sau hôn lễ hai ngày, món quà từ người vợ trước của chồng khiến cuộc hôn nhân của chúng tôi chấm dứt ngay lập tức.
Không bao lâu sau, chúng tôi đã chính thức chia tay. Mọi chuyện kết thúc quá vội vàng, khiến tôi chẳng thể nhận ra mình đang ở đâu trong cơn xoáy ấy.
Trong đêm động phòng, một clip bất ngờ khiến tân lang khiếp sợ, dù trước đó anh vui mừng vì lấy được người vợ xinh đẹp, giàu sang.
Tôi tuột khỏi chăn, ngồi phịch xuống nền nhà, cảm giác lạnh buốt lan dọc sống lưng...
Ba năm tận tụy chăm nom bố dượng bất động, đến phút cuối đời, ông trao hộp gỗ nhỏ khiến tôi ngượng ngùng khi khám phá bên trong.
Cha tôi kế là một người trầm tính, nhân hậu, và đã từng nếm trải sự tan vỡ của một mối duyên xưa.