Ba năm tận tụy chăm nom bố dượng bất động, đến phút cuối đời, ông trao hộp gỗ nhỏ khiến tôi ngượng ngùng khi khám phá bên trong.
Cha tôi kế là một người trầm tính, nhân hậu, và đã từng nếm trải sự tan vỡ của một mối duyên xưa.
Tôi 26 tuổi, xuất thân từ một vùng quê nghèo. Tuổi thơ tôi thiếu vắng hình bóng cha từ sớm. Năm tôi vào lớp Một, bố ruột qua đời vì bệnh hiểm nghèo, để lại hai mẹ con vật lộn với cuộc sống mưu sinh. Sau cú sốc ấy, mẹ tôi trở nên ít nói và khép kín hẳn lại.
Vài năm sau, mẹ có ý định tái hôn. Trước khi quyết định, bà hỏi ý kiến tôi một cách nghiêm túc. Tôi vẫn nhớ như in hình ảnh mẹ ngồi bên hiên nhà, giọng trầm xuống: "Con có muốn mẹ lấy chồng không? Nếu con không đồng ý, mẹ sẽ không tái hôn." Nhìn đôi bàn tay chai sạn và dáng người gầy guộc của mẹ, lòng tôi quặn thắt. Tôi lắc đầu: "Con chỉ mong mẹ có người bên cạnh đỡ đần, mẹ đừng sống một mình nữa."
Thế là bố dượng bước vào cuộc đời tôi. Ông là người đàn ông trầm tính, hiền lành, từng có một cuộc hôn nhân tan vỡ vì cảnh nghèo. Khi về chung sống, ông chẳng mang theo của cải gì ngoài tấm lòng chân thành. Điều khiến tôi xúc động nhất là cách ông đối xử với tôi - chu đáo, ân cần, thậm chí còn hơn cả những ký ức mờ nhạt về bố ruột.
Ông chưa bao giờ phân biệt đối xử. Từ chuyện học hành, ăn uống đến những lúc ốm đau, ông đều quan tâm tỉ mỉ. Có lần tôi sốt cao giữa đêm, ông vội vàng cõng tôi đến bệnh viện, trên đường không ngừng động viên: "Cố lên con, sắp tới nơi rồi, đừng sợ." Khoảnh khắc ấy, trái tim tôi đã hoàn toàn mở cửa đón nhận ông như một người cha thực sự.
Cuộc sống gia đình vẫn nghèo khó. Bố dượng cùng mẹ quanh năm bán mặt cho đất, bán lưng cho trời. Ông sống cực kỳ tiết kiệm, áo rách cũng chẳng nỡ thay, dành dụm mọi đồng tiền cho gia đình và việc học của tôi. Thế nhưng, chưa một lần ông than vãn hay kể công.
Tai nạn ập đến bất ngờ vào một buổi chiều. Trên đường đi làm về, một chiếc xe lao tới. Trong tích tắc nguy hiểm, bố dượng đẩy mẹ tôi ra xa, còn ông thì bị tông trúng. Kẻ gây tai nạn bỏ trốn, để lại ông với chấn thương cột sống nặng nề, phải nằm liệt giường vĩnh viễn.
Từ một trụ cột khỏe mạnh, ông trở thành người bất lực. Ánh mắt day dứt của ông mỗi lần nhìn chúng tôi khiến lòng tôi quặn đau. Ông nắm tay tôi, giọng nghẹn ngào: "Bố làm khổ mẹ con và con rồi…" Lúc đó, tôi đã lập gia đình nhưng vẫn quyết định xin nghỉ việc dài ngày để chăm sóc ông. May mắn thay, chồng tôi hoàn toàn ủng hộ: "Em cứ yên tâm ở nhà lo cho bố, có gì khó khăn thì bảo anh."
Ba năm trời, cuộc sống của tôi xoay quanh giường bệnh, thuốc men và những đêm thức trắng. Từ việc xoa bóp, đút ăn đến trò chuyện giải khuây, tôi đều tự tay làm. Mệt mỏi có, nhưng chỉ cần thấy nụ cười hiếm hoi trên môi ông, mọi vất vả dường như tan biến.
Sức khỏe ông dần yếu đi. Trong những giây phút cuối cùng, ông gọi tôi lại, nắm chặt tay tôi và thì thào: "Con à, cảm ơn con đã chăm sóc bố. Sau này, thay bố lo cho mẹ con nhé." Ông run run lấy từ dưới gối một chiếc hộp gỗ nhỏ đưa cho tôi, nói đó là món quà ông nợ tôi từ ngày tôi lấy chồng. Trước khi tôi kịp hỏi thêm, ông đã nhắm mắt.
Sau tang lễ, tôi mở chiếc hộp. Bên trong là một cuốn sổ tiết kiệm kèm mật khẩu và một mảnh giấy với dòng chữ quen thuộc: “Con gái à, hãy chăm sóc tốt cho mẹ con.” Tôi choáng váng khi ra ngân hàng kiểm tra - số tiền lên tới 500 triệu đồng, một tài sản khổng lồ với gia đình nghèo chúng tôi.
Nhìn số tiền ấy, tôi òa khóc không kìm nén được. Hóa ra bao năm sống tằn tiện, ông đã âm thầm dành dụm tất cả cho tôi. Nghĩ đến những lần vô tâm, cãi lời hay làm ông buồn, lòng tôi đau như cắt. Tôi chưa kịp báo hiếu thì ông đã ra đi mãi mãi.
Đến bây giờ, mỗi lần nhìn chiếc hộp gỗ ấy, sống mũi tôi vẫn cay cay. Bố dượng không sinh ra tôi, nhưng ông đã cho tôi một thứ tình yêu thầm lặng, trọn vẹn và sâu sắc hơn bất cứ điều gì. Và có lẽ, suốt cả cuộc đời này, tôi cũng không thể đền đáp hết ân tình ấy.
Tin liên quan
Vào thăm con gái tại nhà mẹ nó, tôi vừa kéo chăn lên đã khiếp sợ, lao vội ra ngoài.
Trong căn phòng nhỏ bé, tôi đơn độc ngắm hình con trên màn hình, lòng chất chứa nỗi buồn khôn tả.
Di chúc bố dượng để lại căn nhà khiến tôi xúc động, nhưng một mảnh giấy lúc dọn dẹp đã khiến tôi sững sờ.
Lòng tôi bỗng chốc sôi trào phẫn nộ. Ký ức về những giọt lệ, sự xúc động và lòng tri ân tôi từng dành cho ông khi được nhận ngôi nhà ấy bỗng ùa về.
Chứng kiến bạn đời cũ cùng người phụ nữ khác đến dự lễ thành hôn, tôi đã quyết định dừng hôn lễ ngay lập tức.
Trong hôn lễ của tôi, người chồng cũ xuất hiện trên chiếc xe Mercedes, bên cạnh là một người phụ nữ lộng lẫy tay trong tay anh ta.
Sau hôn lễ hai ngày, món quà từ người vợ trước của chồng khiến cuộc hôn nhân của chúng tôi chấm dứt ngay lập tức.
Không bao lâu sau, chúng tôi đã chính thức chia tay. Mọi chuyện kết thúc quá vội vàng, khiến tôi chẳng thể nhận ra mình đang ở đâu trong cơn xoáy ấy.
Trong đêm động phòng, một clip bất ngờ khiến tân lang khiếp sợ, dù trước đó anh vui mừng vì lấy được người vợ xinh đẹp, giàu sang.
Tôi tuột khỏi chăn, ngồi phịch xuống nền nhà, cảm giác lạnh buốt lan dọc sống lưng...