Di chúc bố dượng để lại căn nhà khiến tôi xúc động, nhưng một mảnh giấy lúc dọn dẹp đã khiến tôi sững sờ.
Lòng tôi bỗng chốc sôi trào phẫn nộ. Ký ức về những giọt lệ, sự xúc động và lòng tri ân tôi từng dành cho ông khi được nhận ngôi nhà ấy bỗng ùa về.
Cuộc đời tôi từ nhỏ đã thiếu vắng sự trọn vẹn. Bố ruột qua đời khi tôi mới học cấp hai, ở cái tuổi chưa hiểu hết ý nghĩa của sinh ly tử biệt đã phải khoác lên mình tấm áo tang. Khi ấy, mẹ trở thành điểm tựa duy nhất. Hai mẹ con dựa vào nhau, sống những ngày tháng tằn tiện, khó khăn.
Vài năm sau, mẹ quyết định đi bước nữa. Tôi không phản đối, trong lòng chỉ mong mẹ có được một bờ vai để chia sẻ, để bớt đi phần nào nhọc nhằn, cô đơn.
Bố dượng là người ít nói, tính khí có phần cộc cằn nhưng nhìn chung không đến nỗi tệ. Tôi theo mẹ về sống chung, mọi thứ ban đầu đầy bỡ ngỡ. Có lần, tôi đã hỏi mẹ: "Mẹ có chắc mình sẽ hạnh phúc không?". Mẹ chỉ cười một nụ cười đượm buồn: "Hạnh phúc hay không thì cũng phải sống con ạ. Mẹ không thể ở vậy mãi được".
Năm năm sau ngày tái hôn, mẹ tôi đột ngột qua đời. Sự ra đi của bà quá nhanh và bất ngờ, khiến tôi không kịp trở về nhìn mặt lần cuối. Khi tôi hớt hải chạy về, mọi thứ đã được chuẩn bị xong cho lễ hỏa táng. Tôi đứng lặng người trước di ảnh mẹ, đầu óc trống rỗng. Từ khoảnh khắc ấy, tôi chính thức trở thành một kẻ cô đơn trên đời.
Tôi tiếp tục sống với bố dượng cho đến khi học xong đại học. Dù không cùng máu mủ, nhưng nhiều năm chung sống đã gắn kết chúng tôi bằng một thứ tình cảm khó gọi tên, không phải ruột thịt nhưng cũng chẳng còn xa lạ.
Ngay cả khi đã lấy chồng và theo chồng lên thành phố sinh sống, tôi vẫn thường xuyên về thăm ông. Hàng xóm láng giềng hay trêu: "Con riêng mà còn hiếu thảo hơn cả con đẻ". Tôi chỉ cười, suy nghĩ đơn giản rằng ông đã già, lại sống một mình, việc mình về thăm nom là bổn phận, là tình người.
Bố dượng sức khỏe không tốt, nhưng lại nghiện rượu và thuốc lá nặng. Mỗi lần tôi khuyên can, ông đều gạt đi: "Sống được bao lâu nữa đâu mà phải kiêng khem cho mệt". Tôi đành bất lực thở dài.
Ngày ông mất, tôi khóc. Không phải là tiếng khóc gào thét, mà là nỗi buồn âm ỉ, sâu lắng, như vừa mất đi một người thân quen đã gắn bó nửa đời người. Trước lúc nhắm mắt, ông nắm chặt tay tôi, giọng yếu ớt: "Căn nhà này… bố để lại cho con. Sau này có chỗ mà về…". Tôi sững sờ, nước mắt tuôn rơi không ngừng. Tôi biết ông còn một người con trai riêng, vậy mà ông vẫn chọn để lại căn nhà duy nhất cho tôi. Trong lòng tôi lúc ấy trào dâng cảm xúc: vừa biết ơn, vừa day dứt khôn nguôi.
Sau tang lễ, tôi cùng chồng ở lại dọn dẹp nhà cửa. Mọi thứ vẫn nguyên vẹn như thể ông chỉ vừa ra ngoài. Khi lật tấm nệm trong phòng ngủ của bố dượng để vệ sinh, tôi phát hiện một tờ giấy cũ được gấp gọn gàng. Linh tính mách bảo điều gì đó chẳng lành, tôi mở ra xem. Đó chính là bản di chúc của mẹ tôi, được lập từ nhiều năm về trước.
Tôi đọc mà đôi tay run lên. Mẹ để lại cho tôi hai căn nhà đứng tên bà và toàn bộ số tiền tiết kiệm lên đến 2 tỷ đồng. Tôi ngồi phịch xuống giường, đầu óc choáng váng. Những mảnh ghép ký ức rời rạc bỗng chốc hiện về và khớp lại với nhau một cách đau đớn.
Mẹ từng nói bố ruột tôi làm ăn buôn bán, gia đình không hề túng thiếu. Vậy thì suốt những năm qua, khi bố dượng không đi làm, tiền sinh hoạt, tiền thuốc men, tiền rượu chè… tất cả từ đâu mà có? Câu trả lời đã quá rõ ràng.
Chồng tôi nhìn thấy sắc mặt tái mét của tôi, lo lắng hỏi: "Em sao thế?". Tôi cười một nụ cười chua chát: "Hóa ra bao nhiêu năm nay, em đã sống trong một vở kịch được dựng nên hoàn hảo".
Cơn phẫn nộ trong tôi bùng cháy dữ dội. Tôi nhớ lại cảm giác cảm kích, những giọt nước mắt và lòng biết ơn sâu sắc khi ông để lại căn nhà. Hóa ra, căn nhà ấy rất có thể cũng được mua bằng chính tiền của mẹ tôi. Hóa ra, tài sản thuộc về tôi đã bị tiêu xài hoang phí suốt bao năm trời mà tôi không hề hay biết. Nghĩ đến đó, lòng tôi đau nhói vì cảm giác bị lừa dối và phản bội.
Có những lúc tôi thốt lên trong uất ức: "Sao ông có thể làm vậy được?". Rồi lại tự trách bản thân quá ngây thơ, cả tin, để người khác dễ dàng thao túng và quyết định thay số phận của chính mình.
Nhưng sau tất cả những cơn sóng giận dữ, khi lòng đã lắng lại, tôi nhận ra một sự thật càng cay đắng hơn: người đáng thương nhất chính là mẹ tôi. Bà đã vất vả cả đời, đến lúc nhắm mắt xuôi tay vẫn canh cánh lo cho tương lai của con gái, nhưng không ngờ rằng di sản ấy lại không được bảo vệ như những gì bà kỳ vọng.
Căn nhà bố dượng để lại, cuối cùng tôi vẫn giữ. Không phải vì giá trị vật chất, mà bởi nó như một lời nhắc nhở dai dẳng rằng lòng người trong cuộc đời này phức tạp hơn ta tưởng rất nhiều. Và cũng chính từ đó, tôi đã học được một bài học đắt giá: phải trở nên mạnh mẽ và tỉnh táo hơn, để không ai có thể dễ dàng lấy đi những gì vốn thuộc về mình một lần nữa.
Tin liên quan
Chứng kiến bạn đời cũ cùng người phụ nữ khác đến dự lễ thành hôn, tôi đã quyết định dừng hôn lễ ngay lập tức.
Trong hôn lễ của tôi, người chồng cũ xuất hiện trên chiếc xe Mercedes, bên cạnh là một người phụ nữ lộng lẫy tay trong tay anh ta.
Sau hôn lễ hai ngày, món quà từ người vợ trước của chồng khiến cuộc hôn nhân của chúng tôi chấm dứt ngay lập tức.
Không bao lâu sau, chúng tôi đã chính thức chia tay. Mọi chuyện kết thúc quá vội vàng, khiến tôi chẳng thể nhận ra mình đang ở đâu trong cơn xoáy ấy.
Trong đêm động phòng, một clip bất ngờ khiến tân lang khiếp sợ, dù trước đó anh vui mừng vì lấy được người vợ xinh đẹp, giàu sang.
Tôi tuột khỏi chăn, ngồi phịch xuống nền nhà, cảm giác lạnh buốt lan dọc sống lưng...
Ba năm tận tụy chăm nom bố dượng bất động, đến phút cuối đời, ông trao hộp gỗ nhỏ khiến tôi ngượng ngùng khi khám phá bên trong.
Cha tôi kế là một người trầm tính, nhân hậu, và đã từng nếm trải sự tan vỡ của một mối duyên xưa.
Tôi đồng ý tái hôn khi anh đưa một tỷ, nhưng ngay sau chữ ký, anh ấy đã thay đổi quyết định.
Người chồng cũ đề nghị chúng tôi quay lại, trái tim tôi chợt xao động.