Ngày cưới, bố dượng tặng tôi tấm ảnh cũ, xem xong tôi lặng người run rẩy.

Thuở bé, nhiều điều tôi chẳng thể thấu tỏ. Chỉ khi trưởng thành, nỗi đau trong tim mới ùa về theo một cách thật lạ.

Ngày đăng: 1 tuần trước
me-tai-hon-voi-bo-duong-gia-xau-ngay-toi-lay-chong-ong-gui-mot-buc-anh-mo-ra-toi-so-den-run-tay

Gia đình tôi tan vỡ khi tôi mới 10 tuổi – cái tuổi quá nhỏ để hiểu khái niệm ly hôn, nhưng lại đủ lớn để cảm nhận trọn vẹn sự mất mát. Ngày bố mẹ thông báo chia tay, nước mắt tôi tuôn rơi không ngừng. Tôi ôm chặt lấy mẹ, vừa khóc vừa van xin: "Bố mẹ đừng ly hôn được không? Con sẽ ngoan mà…". Thế nhưng, quyết định của người lớn đôi khi vượt quá khả năng can thiệp của một đứa trẻ. Cuối cùng, bố vẫn bước đi, để lại hai mẹ con tôi trong căn nhà nhỏ đầy ắp kỷ niệm.

Tôi từng ôm nỗi hận bố trong lòng. Tôi không thể lý giải vì sao một người phụ nữ xinh đẹp, dịu dàng và hết lòng vì gia đình như mẹ lại bị bỏ rơi. Mãi sau này, tôi mới biết sự thật: bố đã theo một người phụ nữ khác, giàu có và hơn ông nhiều tuổi. Khi chứng kiến cảnh bố lái xe sang, đeo đồng hồ hàng hiệu và sống trong biệt thự rộng lớn, tôi chợt nhận ra: có những người sẵn sàng đánh đổi tình thân để đổi lấy vật chất.

Mẹ tôi khi ấy mới 36 tuổi. Một mình gánh vác trách nhiệm, mẹ vừa làm mẹ, vừa đóng vai bố, vừa tất bật mưu sinh. Tôi vẫn nhớ như in những đêm mẹ về muộn, mệt mỏi đến mức ngồi bệt trước cửa, nhưng khi thấy tôi, mẹ lập tức nở nụ cười: "Con ăn cơm chưa? Để mẹ hâm lại cho nóng". Nụ cười gượng gạo ấy khiến trái tim non nớt của tôi thắt lại vì thương mẹ vô hạn.

Rồi đến một ngày, mẹ dẫn về một người đàn ông và giới thiệu rằng đây sẽ là người đồng hành cùng mẹ trên chặng đường phía trước. Đó chính là bố dượng của tôi. Ông hơn mẹ 10 tuổi, dáng người thấp, gương mặt không được ưa nhìn. Ngay lập tức, tôi dựng lên hàng rào phòng thủ, lòng đầy cảnh giác và lo sợ: sợ mẹ lại tổn thương, sợ bản thân một lần nữa bị bỏ rơi.

Bố dượng dường như thấu hiểu tâm tư ấy. Ông không bao giờ ép buộc sự thân thiết, mà chỉ âm thầm quan tâm từ những điều nhỏ nhặt nhất. Có lần tôi sốt cao, ông thức trắng đêm lau mồ hôi, chườm khăn, lo lắng đi lại không yên. Giọng ông trầm ấm: "Con đừng sợ, có bác ở đây rồi". Khoảnh khắc ấy, bức tường phòng bị trong lòng tôi bắt đầu có những vết nứt đầu tiên.

Bố dượng cũng có một con trai riêng, nhưng do hoàn cảnh, anh ấy sống với mẹ đẻ và chỉ về thăm vài lần mỗi tháng. Dù vậy, ông vẫn dành cho tôi sự quan tâm trọn vẹn, không khác gì con ruột. Từ chuyện học hành, bữa ăn đến những nỗi buồn vu vơ, ông đều để ý và chia sẻ. Dần dà, tôi không còn gọi ông là "bác", mà trong tim đã xem ông như một người cha thực sự.

Trong khi đó, bố ruột tôi hoàn toàn khác. Ông vẫn gửi tiền chu cấp đều đặn hàng tháng, nhưng ngoài khoản tiền lạnh lẽo ấy, ông biến mất khỏi cuộc đời tôi: không một cuộc điện thoại, không lời hỏi han. Đôi lần tôi chủ động gọi, cuộc trò chuyện cũng chỉ vỏn vẹn vài câu ngắn ngủi, xa cách. Tôi thường tự hỏi: liệu trong trái tim ông, có còn chỗ cho tôi hay không?

Đến ngày tôi tốt nghiệp đại học và chuẩn bị kết hôn, tôi gom hết can đảm gọi điện mời bố ruột. Tôi vẫn nuôi hy vọng mong manh rằng, dù thế nào, ông cũng sẽ có mặt trong sự kiện trọng đại nhất đời tôi. Nhưng ông chỉ thờ ơ đáp: "Hôm đó là sinh nhật dì, bố không đi được". Tôi cúp máy, nước mắt giàn giụa. Hóa ra, với ông, tôi chưa bao giờ là ưu tiên.

Trong ngày cưới, người dắt tôi vào lễ đường là bố dượng. Ông nắm chặt tay tôi, giọng xúc động run run: "Từ nay con có gia đình riêng rồi, nhưng nếu mệt mỏi, cứ về nhà. Bố vẫn ở đây". Chỉ một câu nói giản dị ấy, khiến tôi bật khóc ngay trước cửa lễ đường.

Sau hôn lễ, bố dượng bất ngờ gửi tôi một tin nhắn kèm tệp ảnh. Vừa mở ra, tôi choáng váng: đó là giấy tờ pháp lý chứng minh hai căn nhà của ông đã được chuyển nhượng hoàn toàn sang tên tôi. Tôi đứng sững, cổ họng nghẹn đắng, không thốt nên lời. Còn bố ruột, trong ngày trọng đại ấy, chỉ gửi một phong bao mừng cưới 10 triệu đồng, như hoàn thành một nghĩa vụ lạnh lùng.

Khoảnh khắc ấy, tôi thấm thía một chân lý: tình thân đích thực không nằm ở huyết thống, mà nằm ở sự lựa chọn, sự hy sinh và yêu thương chân thành. Ai thật lòng tốt với mình, tim mình tự khắc nhận ra. Tôi khóc, không phải vì đau khổ, mà vì cảm động khi cuộc đời cuối cùng đã bù đắp cho tôi một người cha đúng nghĩa.

Tôi biết, từ đây, hành trình của tôi không chỉ là sống hạnh phúc bên tổ ấm mới, mà còn là bổn phận đền đáp, hiếu thảo với người đàn ông đã dành trọn trái tim yêu thương tôi như con đẻ. Và tôi tin chắc, mẹ tôi – sau bao thăng trầm – cuối cùng đã tìm thấy bến đỗ bình yên cho nửa đời còn lại.

Tin liên quan