Trước hôn lễ, bố kế đã đề nghị với tôi một điều thật sự khó nói
Đêm trước hôn lễ, tôi lặng lẽ ngồi trong căn phòng tĩnh mịch. Ánh mắt dừng lại trên chiếc váy trắng tinh khôi được treo chỉn chu, lòng bỗng chùng xuống một nỗi buồn khó tả. Đáng lẽ, đây phải là thời khắc ngọt ngào nhất, nhưng sao tôi chỉ cảm thấy một sự kiệt sức chưa từng có.
Tôi trưởng thành từ một gia đình không tròn vẹn. Bố mẹ ly hôn khi tôi còn đi học, tôi sống với mẹ, còn bố ruột vẫn luôn âm thầm quan tâm theo cách riêng của ông. Dù không chung một mái nhà, nhưng với tôi, bố vẫn là chỗ dựa tinh thần vững chắc.
Sau này, mẹ tôi tái hôn và tôi có thêm bố dượng. Ông đối xử với tôi rất chu đáo. Thế nhưng, sự gắn kết giữa chúng tôi chưa bao giờ thật sự sâu sắc, bởi tôi không có những ký ức tuổi thơ cùng ông.
Chính vì vậy, tôi luôn mong đám cưới của mình sẽ có sự hiện diện của cả bố và mẹ. Không phải để khoe khoang, mà đơn giản vì tôi muốn họ cùng chứng kiến khoảnh khắc thiêng liêng nhất đời mình.
Tuy nhiên, khi bàn đến nghi thức lên sân khấu trao quà và phát biểu, mọi chuyện bắt đầu rắc rối. Gia đình bên bố dượng phản đối việc bố ruột tôi cùng tham gia phần lễ này. Ban đầu, tôi nhượng bộ, nghĩ rằng chỉ cần bố có mặt là đủ. Nhưng rồi, yêu cầu tiếp theo khiến tôi sốc: họ muốn bố ruột và toàn bộ gia đình nội tôi không xuất hiện trong ngày cưới.
Cảm giác lúc ấy như có thứ gì vỡ tan trong lòng. Tôi đã thẳng thắn nói: "Con không muốn biến ngày vui của mình thành nỗi buồn của bố. Con không muốn ông ấy phải đau lòng". Lần đầu tiên tôi kiên quyết đến vậy, không phải vì ghét bỏ bố dượng, mà vì tôi không thể phủ nhận người đã sinh thành và nuôi dưỡng mình hơn 20 năm.
Mẹ tôi là người khó xử nhất. Bà đứng giữa hai bên, vừa thương con, vừa sợ mất lòng chồng. Tối đó, mẹ ngồi bên tôi rất lâu và thì thầm: "Mẹ chỉ mong con hạnh phúc. Con cứ làm điều con cho là đúng". Câu nói ấy khiến tôi suýt khóc, nhận ra mẹ luôn là người nhẫn nhịn nhiều nhất.
May mắn, chồng sắp cưới của tôi chính là người giúp mọi thứ trở lại đúng hướng. Anh nắm tay tôi, bình tĩnh nói: "Ngày cưới chỉ có một lần trong đời, anh không muốn sau này mỗi khi nhớ lại, em lại thấy buồn hay hối hận". Chỉ một câu đơn giản, nhưng cho tôi thêm dũng khí để bảo vệ quyết định của mình. Tôi không cần một đám cưới hoàn hảo trong mắt người khác, tôi chỉ cần một ngày trọng đại không làm tổn thương những người tôi yêu thương.
Sau nhiều cuộc thảo luận, gia đình bố dượng cũng dịu xuống. Có lẽ họ nhận ra yêu cầu của mình đã quá đáng. Phương án cuối cùng được thống nhất: trong phần ra mắt gia đình, cả bố ruột, mẹ và bố dượng đều cùng lên sân khấu trao quà, chúc phúc và chụp ảnh chung. Không ai bị loại ra ngoài, cũng không có sự tranh giành vị trí – tất cả đều xuất hiện như những người thân của cô dâu.
Sáng hôm cưới, khi bước ra hội trường, tôi thấy bố ruột ngồi ở hàng ghế dưới. Ánh mắt ông sáng lên khi nhìn tôi trong váy cưới, tràn đầy tự hào và xúc động. Khoảnh khắc ấy, tôi biết mình đã đúng khi kiên quyết giữ ông lại trong ngày trọng đại. Đến phần phát biểu, bố đứng dậy, giọng hơi run nhưng rõ ràng: "Bố không mong gì hơn, chỉ cần con sống hạnh phúc là bố yên tâm rồi". Tôi cố kìm nước mắt, mỉm cười thật tươi và cúi đầu cảm ơn ông.
Bên cạnh đó, bố dượng cũng nhẹ nhàng đặt tay lên vai tôi khi lên sân khấu chụp ảnh. Ông không nói nhiều, chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt không còn căng thẳng như trước. Giây phút ấy, tôi chợt hiểu: không phải ai cũng giỏi bày tỏ, nhưng khi biết đặt cái chung lên trên, người ta vẫn có thể chọn sự bao dung.
Đám cưới kết thúc trong bầu không khí ấm áp hơn tôi tưởng. Không ai bị gạt bỏ, cũng không ai phải chịu thiệt thòi. Tôi nhận ra gia đình không phải lúc nào cũng trọn vẹn, nhưng chỉ cần mỗi người chịu lùi một bước, rất nhiều tổn thương có thể được hàn gắn.
Hạnh phúc của tôi ngày hôm đó không đến từ sân khấu lộng lẫy hay những lời chúc tụng hoa mỹ, mà đến từ việc tôi đã bảo vệ được những người mình yêu thương và học cách thấu hiểu những người chưa từng cố ý làm mình tổn thương.
Đôi khi, một cái kết đẹp không có nghĩa mọi thứ phải như mong muốn, mà là không ai phải ra về với nỗi buồn trong tim. Với tôi, như vậy đã là đủ.
Tin liên quan
Di chúc bố dượng để lại căn nhà khiến tôi xúc động, nhưng một mảnh giấy lúc dọn dẹp đã khiến tôi sững sờ.
Lòng tôi bỗng chốc sôi trào phẫn nộ. Ký ức về những giọt lệ, sự xúc động và lòng tri ân tôi từng dành cho ông khi được nhận ngôi nhà ấy bỗng ùa về.
Chứng kiến bạn đời cũ cùng người phụ nữ khác đến dự lễ thành hôn, tôi đã quyết định dừng hôn lễ ngay lập tức.
Trong hôn lễ của tôi, người chồng cũ xuất hiện trên chiếc xe Mercedes, bên cạnh là một người phụ nữ lộng lẫy tay trong tay anh ta.
Sau hôn lễ hai ngày, món quà từ người vợ trước của chồng khiến cuộc hôn nhân của chúng tôi chấm dứt ngay lập tức.
Không bao lâu sau, chúng tôi đã chính thức chia tay. Mọi chuyện kết thúc quá vội vàng, khiến tôi chẳng thể nhận ra mình đang ở đâu trong cơn xoáy ấy.
Trong đêm động phòng, một clip bất ngờ khiến tân lang khiếp sợ, dù trước đó anh vui mừng vì lấy được người vợ xinh đẹp, giàu sang.
Tôi tuột khỏi chăn, ngồi phịch xuống nền nhà, cảm giác lạnh buốt lan dọc sống lưng...
Ba năm tận tụy chăm nom bố dượng bất động, đến phút cuối đời, ông trao hộp gỗ nhỏ khiến tôi ngượng ngùng khi khám phá bên trong.
Cha tôi kế là một người trầm tính, nhân hậu, và đã từng nếm trải sự tan vỡ của một mối duyên xưa.