Nghe lén cuộc trò chuyện giữa bố đẻ và bố dượng, tôi đã có quyết định thay đổi họ tên sau nhiều đêm ông gõ cửa.
Chỉ vài ngày nữa là tôi bước sang tuổi mười tám, độ tuổi đáng lẽ phải tràn đầy những khát vọng tương lai. Thế nhưng, trái tim tôi lại chất chứa quá nhiều tổn thương từ chính gia đình mình.
Tuổi thơ tôi ngập tràn mùi rượu nồng, những tiếng cãi vã và nước mắt mẹ rơi. Người bố ruột nghiện ngập ấy thường xuyên bỏ nhà ăn nhậu, thờ ơ với mẹ con tôi. Mỗi lần say, ông lại trút giận lên mẹ. Tôi, một đứa trẻ, đã học cách thu mình vào góc phòng, bịt chặt tai, cầu mong mọi chuyện mau kết thúc.
Cuối cùng, mẹ tôi không chịu đựng thêm được nữa và quyết định ly hôn. Ngày rời khỏi căn nhà cũ, lòng tôi là một mớ hỗn độn của sợ hãi lẫn nhẹ nhõm. Tôi tưởng rời xa bố ruột là thoát khỏi đau khổ, nhưng không ngờ, nỗi sợ trong tôi chỉ khoác lên một hình hài mới.
Vài năm sau, mẹ dẫn tôi đến sống cùng một người đàn ông xa lạ và bảo tôi gọi ông là "bố". Tôi chống đối, thậm chí là ghét bỏ. Bố dượng có vẻ ngoài dữ dằn, khuôn mặt nghiêm nghị và ít nói. Lần đầu gặp, tôi khóc thét, nhưng ông chỉ nhẹ nhàng xoa đầu tôi: "Ngoan nào, đừng sợ". Thế nhưng, tôi chẳng tin tưởng. Trong tim tôi, chỉ có một người duy nhất được gọi là bố, dù người ấy đã làm tôi tổn thương sâu sắc.
Tôi giữ một khoảng cách an toàn với bố dượng, hầu như không giao tiếp. Tôi nuôi hy vọng lớn lên sẽ rời khỏi nơi này. Nhưng rồi một việc càng khiến tôi hoảng sợ hơn xảy ra. Mỗi đêm, ông đều đến gõ cửa phòng tôi, hỏi một câu giản đơn: "Con ngủ chưa?". Chính câu hỏi ấy lại khiến tôi run rẩy. Tôi bắt đầu khóa trái cửa, cuộn mình trong chăn, nằm im trong bóng tối với hàng trăm ý nghĩ đen tối không thể kiểm soát.
Những tháng ngày sau đó, tôi sống trong lo âu triền miên. Có đêm tôi khóc nấc không thành tiếng, chỉ mong trời mau sáng. Cảm giác lạc lõng, không thuộc về ngôi nhà này cứ bám riết lấy tôi.
Một lần, tôi không kìm nén được nữa và cãi nhau kịch liệt với bố dượng. Trong cơn phẫn nộ, tôi hét lên rằng sẽ trở về với bố ruột. Có lẽ câu nói đó đã vượt quá giới hạn. Ông tát tôi. Cái tát đau điếng, không chỉ trên má mà còn thấu tận tim gan. Tôi thầm nghĩ: "Hóa ra mẹ con mình lại một lần nữa chọn nhầm người".
Tôi tìm cách liên lạc với bố ruột, nhưng nhận lại là sự lạnh lùng. Ông bảo tôi đừng quay về, rằng ông không nuôi kẻ vô dụng. Khoảnh khắc ấy, tôi chợt nhận ra sự cô độc tột cùng. Tôi như một món đồ bị vứt bỏ, chuyền tay giữa những người lớn ích kỷ.
Rồi một buổi chiều, mọi chuyện bước ngoặt khi tôi về nhà sớm. Đi ngang phòng làm việc, tôi nghe thấy giọng nói quen thuộc của bố ruột và bố dượng. Linh tính mách bảo, tôi đứng lại và áp tai vào cửa. Những gì tôi nghe được đã thay đổi hoàn toàn cuộc đời mình.
Bố ruột tôi đang đòi tiền. Ông ta thẳng thừng tuyên bố, nếu không đưa tiền sẽ đòi lại tôi, để sau này khi tôi lấy chồng sẽ nhận sính lễ, vì "con gái đẹp ở đâu cũng có giá". Tôi chết sững. Hóa ra trong mắt ông, tôi chỉ là công cụ kiếm tiền. Bố dượng tôi gào lên, mắng ông ta là thú vật và hét bảo cút đi, tiền sẽ chuyển sau. Khi bố ruột bước ra, thấy tôi gục ngã trước cửa, ông ta còn cười nhếch mép, gọi tôi là "cây rút tiền" của mình.
Tôi không nhớ mình đã khóc bao lâu. Tôi chỉ biết lao vào phòng, ôm chầm lấy bố dượng. Lần đầu tiên trong đời, tiếng "bố" vang lên từ tận đáy lòng tôi. Ông khóc. Một người đàn ông ít nói, cứng cỏi, lại khóc vì tôi. Ông hứa sẽ bảo vệ tôi suốt đời.
Giây phút ấy, vỡ lẽ tất cả. Những tiếng gõ cửa mỗi đêm không phải là đe dọa, mà là sự lo lắng tột cùng. Ông sợ tôi bỏ đi trong đêm để tìm người bố ruột bạc ác kia. Ông không sinh con riêng, không phải vì không thể, mà vì muốn dành trọn tình thương cho tôi. Còn cái tát năm xưa, dù không thể biện minh, lại xuất phát từ nỗi sợ mất tôi chứ không phải ác tâm.
Tôi quỳ xuống trước mặt bố, khóc như chưa từng được khóc. Mọi hiểu lầm, mọi sợ hãi bấy lâu đều tan biến. Lần đầu tiên, tôi cảm nhận trọn vẹn thế nào là tình phụ tử đích thực.
Giờ đây, tôi đã quyết định đổi sang họ của bố dượng. Không phải để phủ nhận người sinh thành, mà để vinh danh người đã thực sự nuôi dưỡng và che chở cho tôi. Tôi biết phía trước còn nhiều thử thách, nhưng ít nhất, tôi không còn đơn độc. Tôi có một người cha thật sự - không cùng máu mủ, nhưng chung một nhịp đập yêu thương.
Tin liên quan
Di chúc bố dượng để lại căn nhà khiến tôi xúc động, nhưng một mảnh giấy lúc dọn dẹp đã khiến tôi sững sờ.
Lòng tôi bỗng chốc sôi trào phẫn nộ. Ký ức về những giọt lệ, sự xúc động và lòng tri ân tôi từng dành cho ông khi được nhận ngôi nhà ấy bỗng ùa về.
Chứng kiến bạn đời cũ cùng người phụ nữ khác đến dự lễ thành hôn, tôi đã quyết định dừng hôn lễ ngay lập tức.
Trong hôn lễ của tôi, người chồng cũ xuất hiện trên chiếc xe Mercedes, bên cạnh là một người phụ nữ lộng lẫy tay trong tay anh ta.
Sau hôn lễ hai ngày, món quà từ người vợ trước của chồng khiến cuộc hôn nhân của chúng tôi chấm dứt ngay lập tức.
Không bao lâu sau, chúng tôi đã chính thức chia tay. Mọi chuyện kết thúc quá vội vàng, khiến tôi chẳng thể nhận ra mình đang ở đâu trong cơn xoáy ấy.
Trong đêm động phòng, một clip bất ngờ khiến tân lang khiếp sợ, dù trước đó anh vui mừng vì lấy được người vợ xinh đẹp, giàu sang.
Tôi tuột khỏi chăn, ngồi phịch xuống nền nhà, cảm giác lạnh buốt lan dọc sống lưng...
Ba năm tận tụy chăm nom bố dượng bất động, đến phút cuối đời, ông trao hộp gỗ nhỏ khiến tôi ngượng ngùng khi khám phá bên trong.
Cha tôi kế là một người trầm tính, nhân hậu, và đã từng nếm trải sự tan vỡ của một mối duyên xưa.