Hệ thống nước gặp sự cố, con gái âm thầm báo cho bố, người cũ phản hồi đúng 9 chữ
Tôi bỗng lặng đi một lúc khi xem lời đáp từ người cũ.
Hai năm sau cuộc hôn nhân đổ vỡ, tôi dần quen với nhịp sống đơn thân, chỉ xoay quanh công việc và cô con gái nhỏ. Căn nhà cũ vẫn đó, nhưng sự hiện diện của người từng gắn bó nhất đã mờ nhạt dần theo thời gian. Chúng tôi giữ khoảng cách chừng mực, những cuộc hội thoại chỉ vỏn vẹn vài câu thông báo về lịch đón con của chồng cũ. Tôi từng tin rằng, sự im lặng này là cách tốt nhất để cả hai bước tiếp mà không làm tổn thương nhau thêm lần nữa.
Tuy nhiên, một sự cố bất ngờ đã làm đảo lộn sự bình yên giả tạo ấy. Một buổi chiều tan làm, tôi đối mặt với cảnh tượng kinh hoàng: ống nước bồn rửa bát bị vỡ, nước tràn lênh láng khắp sàn. Trong sự mệt mỏi và bất lực sau một ngày dài, tôi cuống cuồng gọi thợ nhưng ai cũng từ chối vì giờ muộn. Giữa lúc tôi định buông xuôi, cô con gái nhỏ đã có một hành động khiến mọi chuyện thay đổi hoàn toàn.
"Mẹ ơi, sao mẹ không gọi bố giúp?" – câu hỏi của con bé khiến tôi sững sờ. Tôi chỉ biết lắc đầu bao biện rằng bố đang bận. Thế nhưng, chỉ 10 phút sau, điện thoại tôi báo tin nhắn mới từ chồng cũ. Anh nhắn: "Con bảo mẹ là bố đang ở ngoại ô nhưng bố đang về rồi. Khoảng 2 tiếng nữa sẽ tới. Hai mẹ con đừng lo, có bố đây rồi".
Tôi bàng hoàng nhận ra con gái đã lén dùng điện thoại của tôi để "cầu cứu" bố. Nhưng điều thực sự khiến tim tôi thắt lại không phải là sự nhanh trí của con, mà là 9 chữ cuối cùng trong tin nhắn ấy. "Hai mẹ con đừng lo, có bố đây rồi" – câu nói quen thuộc từ thời chúng tôi còn là một gia đình hạnh phúc, cái thời mà mọi hư hỏng trong nhà, mọi bão tố ngoài kia đều có anh đứng ra che chắn.
Tối hôm đó, anh xuất hiện đúng như lời hứa. Nhìn dáng vẻ anh cặm cụi sửa chữa dưới gầm bồn rửa, tôi ngỡ như mình đang quay ngược thời gian. Sự hiện diện của anh khiến căn nhà vốn lạnh lẽo bỗng trở nên ấm áp lạ kỳ. Sau khi hoàn thành công việc, anh nhìn tôi và hỏi một câu đơn giản: "Mấy hôm nay em có vất vả lắm không?". Đó là lần đầu tiên sau 2 năm, anh quan tâm đến cảm xúc của tôi thay vì chỉ hỏi về con.
Đêm hôm ấy, những ký ức về lý do chia tay lại ùa về. Chúng tôi ly hôn không phải vì phản bội hay cạn tình, mà vì áp lực từ gia đình và sự non trẻ trong cách đối diện với mâu thuẫn. Nhìn lại chặng đường đã qua, tôi chợt nhận ra mình đã quá vội vàng khi buông tay. Sự tiếc nuối dâng trào khi tôi hiểu rằng, dù đã ký vào tờ giấy ly hôn, nhưng trong sâu thẳm, hình bóng của đối phương vẫn chưa bao giờ biến mất.
Câu chuyện này không chỉ là một kỷ niệm cũ, mà còn là nỗi lòng của nhiều cặp đôi sau ly hôn. Liệu chúng ta có nên cho nhau một cơ hội khi tình cảm vẫn còn âm ỉ? Lần đầu tiên sau 2 năm, tôi nhận ra rằng có những người dù đã bước ra khỏi cuộc sống của mình, nhưng chỉ cần một hành động quan tâm đúng lúc cũng đủ để trái tim rung động và mở ra hy vọng về một sự hàn gắn.
Tin liên quan
Tôi mệt nhoài vì áp lực chăn gối từ chồng sau khi nghỉ hưu non
Kể từ khi ông xã nghỉ chế độ sớm, nhu cầu gần gũi dày đặc hằng ngày khiến tôi luôn thấy hoảng sợ mỗi bận tan sở chuẩn bị về lại tổ ấm.
Vợ mới ngăn thăm quê, người con âm thầm trở lại và xót xa nhìn thấu sự tình.
Người tôi sững sờ. Mọi trăn trở, nghi hoặc bỗng chốc dồn ứ, chẳng thể thốt ra lời.
Gửi thông gia chục triệu mỗi tháng giữ bé bị từ chối, nghe dâu kể rõ, tôi quay sang quở trách con trai mình.
Bàng hoàng trước lời nàng dâu, tôi vội nhìn sang phía con mình.
Vỡ lẽ lý do người cũ đòi giành hai bé, tôi mỉa mai còn mẹ chồng cũ lại sụt sùi
Mới đây, tôi bàng hoàng khi cầm trên tay trát hầu tòa. Cha bọn trẻ đã đệ đơn đòi giành lại việc trực tiếp nuôi nấng hai đứa nhỏ.
Bị dâu bỏ mặc vì ngày xưa tôi đã khước từ việc bồng bế cháu nội
Chứng kiến con trai hốc hác vì thức trắng đêm chăm mẹ, tôi đau lòng vô cùng, rồi lại thấy tủi thân trước sự dửng dưng của con dâu.