Bị dâu bỏ mặc vì ngày xưa tôi đã khước từ việc bồng bế cháu nội

Chứng kiến con trai hốc hác vì thức trắng đêm chăm mẹ, tôi đau lòng vô cùng, rồi lại thấy tủi thân trước sự dửng dưng của con dâu.

Ngày đăng: 1 tháng trước
con-dau-khong-chiu-cham-toi-vi-toi-tung-tu-choi-cham-chau-noi

Ở ngưỡng tuổi ngoài 60, tôi từng tự tin mình có một cuộc sống hưu trí tự do và không vướng bận. Thế nhưng, một đợt bạo bệnh bất ngờ khiến tôi phải nhập viện điều trị dài ngày, đẩy tôi vào một thực tế nghiệt ngã mà trước đây tôi chưa từng lường trước. Mọi gánh nặng từ việc thuốc thang, bưng bê cơm nước đến vệ sinh cá nhân đều dồn hết lên vai con trai tôi. Tuy nhiên, trong môi trường bệnh viện, có những việc tế nhị mà một người đàn ông dù thương mẹ đến mấy cũng khó lòng chu toàn.

Chứng kiến con dâu thản nhiên ngồi bấm điện thoại hoặc đứng ngoài hành lang, tôi đã thử mở lời nhờ cậy: "Con phụ mẹ một chút được không?". Đáp lại tôi luôn là một câu trả lời lạnh lùng và dứt khoát: "Anh gọi chị gái anh về mà chăm mẹ". Câu nói ấy như một gáo nước lạnh dội vào lòng người mẹ đang đau ốm, khiến tôi bàng hoàng về mối quan hệ mẹ chồng nàng dâu trong xã hội hiện đại.

Thực tế, tôi hiểu rõ nguồn cơn của sự xa cách này. Cách đây 3 năm, khi con dâu mới sinh con đầu lòng trong hoàn cảnh kinh tế eo hẹp, nó đã tha thiết nhờ tôi sang ở cùng để hỗ trợ chăm cháu. Lúc đó, vì tôn thờ chủ nghĩa tự do, sợ cảnh va chạm mẹ chồng nàng dâu và muốn tận hưởng tuổi già không vướng bận, tôi đã từ chối thẳng thừng. Tôi khi ấy cho rằng việc sinh con là trách nhiệm của chúng nó, không phải nghĩa vụ của tôi.

Kể từ cái gật đầu "Dạ, con hiểu rồi" của con dâu năm đó, sợi dây liên kết giữa chúng tôi chỉ còn là những lễ nghi xã giao hời hợt. Tôi hiếm khi ghé thăm, sinh nhật cháu chỉ gửi quà rồi về. Ngay cả khi con dâu bận việc đột xuất nhờ đón cháu giúp vài tiếng, tôi cũng tìm đủ lý do để khước từ. Tôi từng tự hào mình là một bà mẹ chồng hiện đại, biết giữ khoảng cách để con cái tự lập, nhưng hóa ra đó lại là khởi đầu cho một hố sâu ngăn cách không thể lấp đầy.

Đến khi tôi đổ bệnh, nhìn con trai phải gồng mình chạy đi chạy lại giữa công ty và bệnh viện đến mức kiệt sức, ngủ gục trên chiếc ghế nhựa cạnh giường bệnh, tôi mới thấy xót xa. Khi tôi bảo con gọi vợ vào trực thay một hôm, con trai tôi chỉ biết im lặng thở dài. Một cuộc tranh cãi gay gắt giữa hai vợ chồng ở hành lang mà tôi tình cờ nghe được đã hé lộ sự thật: Con dâu tôi kiên quyết giữ vững nguyên tắc "ngày xưa mẹ đứng ngoài cuộc đời con lúc khó khăn nhất, thì giờ con cũng làm đúng theo sự lựa chọn đó của mẹ".

Không chịu nổi bầu không khí ngột ngạt, tôi đã hỏi thẳng con dâu liệu có phải nó vẫn còn để bụng chuyện cũ lúc sinh nở hay không. Nó nhìn tôi, mỉm cười nhẹ nhàng nhưng câu trả lời lại đầy sức nặng: "Con không giận, nhưng là người trưởng thành, chúng ta nên tự chịu trách nhiệm với những lựa chọn của mình". Câu nói ấy khiến tôi mất ngủ suốt những đêm dài trong bệnh viện.

Nằm vắt tay lên trán, tôi vừa hụt hẫng, vừa hoang mang tột độ. Tôi vẫn tin mình không sai khi từ chối chăm cháu để chọn sống cho bản thân, bởi tôi đâu có đòi hỏi con dâu phải bỏ tiền túi ra nuôi mình chữa bệnh? Thế nhưng, nhìn cái khoảng cách lạnh băng giữa hai người phụ nữ trong một gia đình lúc này, tôi thấy lòng mình trống rỗng đến lạ kỳ. Phải chăng ranh giới giữa một mẹ chồng hiện đại và một người bà vô tâm quá mong manh? Liệu con dâu tôi đang quá tàn nhẫn, hay đây chính là hệ quả tất yếu của quy luật "bánh ít đi, bánh quy lại" trong các mối quan hệ gia đình thời nay?

Tin liên quan