Gửi thông gia chục triệu mỗi tháng giữ bé bị từ chối, nghe dâu kể rõ, tôi quay sang quở trách con trai mình.
Bàng hoàng trước lời nàng dâu, tôi vội nhìn sang phía con mình.
Gửi bà thông gia 10 triệu mỗi tháng để cảm ơn công chăm cháu, mẹ chồng chết lặng khi phát hiện sự thật cay đắng về con trai.
Bước vào tuổi 58, sau hơn một năm nghỉ hưu, tôi cứ ngỡ mình sẽ được tận hưởng cuộc sống an nhàn, sáng đi chợ, chiều chăm cây, thỉnh thoảng vui vầy bên con cháu. Thế nhưng, cuộc sống vốn dĩ luôn có những ngã rẽ mà chẳng ai có thể dự tính trước được.
Con trai tôi kết hôn đã 7 năm và có hai nhóc tì kháu khỉnh. Khi đứa cháu thứ hai chào đời, cả hai vợ chồng con đều bận rộn với công việc nên rất cần người hỗ trợ. Ngặt nỗi, tôi bị thoái hóa cột sống nặng, việc đi lại còn khó khăn chứ đừng nói đến chuyện bế ẵm trẻ sơ sinh suốt cả ngày. May mắn thay, mẹ vợ của con trai tôi – bà thông gia ở quê – đã chủ động lên thành phố để chăm sóc cháu ngoại.
Nhìn bà thông gia một mình quán xuyến từ việc bếp núc, giặt giũ đến những đêm trắng thức ru cháu, lòng tôi không khỏi áy náy. Dù là bà ngoại chăm cháu, nhưng tôi quan niệm không thể coi đó là trách nhiệm hiển nhiên. Người ta đã hy sinh cả thời gian và sức khỏe ở tuổi xế chiều để giúp đỡ con cái, mình phải biết trân trọng. Chính vì vậy, tôi quyết định bảo với con trai: "Mỗi tháng mẹ sẽ gửi 10 triệu đồng cho mẹ vợ con để bồi dưỡng. Bà vất vả như vậy, mẹ không đành lòng để bà chịu thiệt".
Con trai tôi lập tức đồng ý và nhận trách nhiệm chuyển tiền cho mẹ vợ. Tin tưởng con, hàng tháng tôi đều đặn chuyển khoản mà không mảy may nghi ngờ.
Thời gian đầu, mọi chuyện vẫn êm đẹp. Nhưng dần dần, tôi nhận thấy thái độ của bà thông gia đối với mình trở nên xa cách. Từ một người niềm nở, bà chuyển sang chào hỏi qua loa, thậm chí còn có những câu nói đầy ẩn ý. Có lần tôi định phụ giúp việc nhà, bà liền gạt đi với giọng mỉa mai: "Chị cứ để đấy, người được thuê thì phải làm việc, sao dám để chủ động tay vào".
Lúc đó, tôi chỉ đơn thuần nghĩ rằng số tiền mình gửi có lẽ chưa đủ bù đắp công sức của bà. Tôi định tăng thêm tiền nhưng con trai bảo không cần thiết. Cho đến một ngày, sự thật phũ phàng mới được phơi bày ngay trước mắt.
Đầu tháng đó, vì tài khoản ngân hàng trục trặc, tôi trực tiếp mang phong bì 10 triệu đồng sang nhà con. Thấy bà thông gia đang lau nhà, tôi niềm nở đưa phong bì và nói: "Tháng này lại vất vả cho chị rồi, đây là tiền công chăm cháu, chị cầm lấy nhé".
Trái với dự đoán của tôi, bà thông gia lập tức ném cây lau nhà xuống sàn, vứt mạnh phong bì lên bàn khiến những tờ tiền rơi tung tóe. Bà run lên vì tức giận: "Chị coi tôi là người giúp việc được thuê đến đây sao?". Không khí trở nên căng thẳng tột độ khi bà đòi thu xếp vali về quê ngay lập tức.
Giữa lúc đó, con dâu tôi từ trong phòng chạy ra khóc nức nở và tiết lộ một sự thật chấn động: "Mẹ ơi, suốt thời gian qua, mẹ con chưa từng nhận được một đồng nào từ số tiền 10 triệu mẹ gửi".
Tôi đứng hình, quay sang nhìn con trai đang cúi gằm mặt. Hóa ra, vợ chồng con vừa mua ô tô trả góp, và số tiền tôi gửi hàng tháng đã bị con trai chiếm dụng để trả nợ ngân hàng. Đau đớn hơn, con trai tôi còn mặc định việc bà ngoại chăm cháu là lẽ đương nhiên, mỗi tháng chỉ đưa bà 1-2 triệu đồng kèm theo thái độ trịch thượng: "Nhà con bỏ tiền thuê mẹ rồi, mẹ cố làm thêm chút đi".
Nghe đến đó, máu trong người tôi sôi lên. Nhìn người phụ nữ ngoài 60 tuổi với mái tóc rối bời, đôi mắt đỏ hoe vì tủi thân, tôi không kiềm chế được nữa mà giáng thẳng một cái tát vào mặt con trai. Tôi đau đớn tự hỏi mình đã dạy con sai ở đâu để nó trở nên ích kỷ và vô ơn đến thế?
Tôi cầm lại phong bì, đưa tận tay bà thông gia và khẳng định: "Đây không phải tiền thuê chị, mà là sự biết ơn chân thành dành cho những hy sinh của chị".
Câu chuyện này là một bài học đắt giá về giá trị tình thân và lòng biết ơn. Tiền bạc có thể giải quyết nhiều thứ, nhưng nếu dùng nó để cân đo đong đếm tình cảm gia đình, để mặc nhiên coi sự hy sinh của cha mẹ là nghĩa vụ, thì đó chính là lúc nền tảng gia đình bắt đầu rạn nứt. Tình yêu thương của ông bà dành cho con cháu là vô giá, và nó xứng đáng được đáp lại bằng sự tử tế chứ không phải bằng sự toan tính thiệt hơn.
Tin liên quan
Hệ thống nước gặp sự cố, con gái âm thầm báo cho bố, người cũ phản hồi đúng 9 chữ
Tôi bỗng lặng đi một lúc khi xem lời đáp từ người cũ.
Tôi mệt nhoài vì áp lực chăn gối từ chồng sau khi nghỉ hưu non
Kể từ khi ông xã nghỉ chế độ sớm, nhu cầu gần gũi dày đặc hằng ngày khiến tôi luôn thấy hoảng sợ mỗi bận tan sở chuẩn bị về lại tổ ấm.
Vợ mới ngăn thăm quê, người con âm thầm trở lại và xót xa nhìn thấu sự tình.
Người tôi sững sờ. Mọi trăn trở, nghi hoặc bỗng chốc dồn ứ, chẳng thể thốt ra lời.
Vỡ lẽ lý do người cũ đòi giành hai bé, tôi mỉa mai còn mẹ chồng cũ lại sụt sùi
Mới đây, tôi bàng hoàng khi cầm trên tay trát hầu tòa. Cha bọn trẻ đã đệ đơn đòi giành lại việc trực tiếp nuôi nấng hai đứa nhỏ.
Bị dâu bỏ mặc vì ngày xưa tôi đã khước từ việc bồng bế cháu nội
Chứng kiến con trai hốc hác vì thức trắng đêm chăm mẹ, tôi đau lòng vô cùng, rồi lại thấy tủi thân trước sự dửng dưng của con dâu.