Hành trình sáu năm đồng hành cùng con trai mắc chứng tự kỷ của một bà mẹ Hà Nội: Có những khoảnh khắc, tình yêu thương hóa thành sự ngưỡng mộ!
Lời chia sẻ chân thành của một phụ huynh có con trong diện tự kỷ. Người mẹ ấy luôn dành sự đồng cảm sâu sắc cho những đứa trẻ đặc biệt và hy vọng các bậc cha mẹ sẽ giữ vững tinh thần lạc quan, cùng con bước trên hành trình phía trước.
Hành trình làm mẹ của chị Tuyết (34 tuổi, Hà Nội) là một minh chứng đầy cảm động về sự kiên trì và tình yêu thương vô bờ dành cho con. Chị là mẹ của hai bạn nhỏ, trong đó Tí - con trai lớn - là một em bé đặc biệt mắc chứng rối loạn phổ tự kỷ. Hành trình 6 năm đồng hành cùng con vượt qua thử thách của chị không chỉ là câu chuyện cá nhân, mà còn là bài học quý giá cho nhiều phụ huynh có con trong hoàn cảnh tương tự.
Dấu hiệu đầu tiên được phát hiện khi Tí khoảng 21 tháng tuổi. Bác gái của bé quan sát thấy những biểu hiện đặc trưng: thích xếp ô tô thành hàng thẳng, ít phản ứng khi được gọi tên, hạn chế giao tiếp mắt và tương tác xã hội. Lời cảnh báo sớm này đã giúp chị Tuyết chủ động tìm hiểu và đưa con đi thăm khám kịp thời.
"Lúc đầu, mình thực sự hoang mang vì những khái niệm như rối loạn phổ tự kỷ còn rất xa lạ. Tuy nhiên, việc được cảnh báo sớm đã giúp mình có định hướng tìm hiểu và can thiệp phù hợp cho con", chị Tuyết chia sẻ về những ngày đầu đối diện với chẩn đoán.
Sau cú sốc tâm lý ban đầu, chị Tuyết đã lựa chọn bình tĩnh đối mặt. Chị tìm kiếm ý kiến từ bác sĩ chuyên môn, giáo viên can thiệp và chắt lọc thông tin từ nhiều nguồn uy tín. Điều quan trọng nhất, theo chị, là quan sát và thấu hiểu chính con mình để tìm ra phương pháp đồng hành hiệu quả nhất.
Chị Tuyết hiểu rằng, đây là một vấn đề về sự phát triển và tâm lý, không đơn thuần là một bệnh lý. Giai đoạn vàng can thiệp tạo ra nhiều áp lực, bởi mỗi quyết định của phụ huynh đều có thể ảnh hưởng lâu dài đến tương lai của trẻ.
Với quyết tâm giúp con bằng mọi cách, chị đã lựa chọn phương án kết hợp: cho Tí học can thiệp chuyên biệt 1-1 tại trung tâm và song song học hòa nhập tại trường mầm non. Chị cũng chủ động phối hợp với giáo viên để áp dụng các kỹ năng can thiệp vào sinh hoạt hàng ngày, tạo cơ hội cho con trải nghiệm và tương tác xã hội một cách tự nhiên nhất.
Hành trình không thiếu những khoảnh khắc vất vả. Chị Tuyết nhớ mãi một buổi sáng mưa to, chị vừa bế con vừa che ô để đến trường. Khi nhìn vào ánh mắt trong veo và hạnh phúc của con, chị nhận ra rằng trong thế giới của trẻ, chỉ cần được ở bên người thương yêu là đủ. Khoảnh khắc ấy trở thành động lực lớn lao để chị tiếp tục bước đi.
Khó khăn lớn nhất với chị là quỹ thời gian và tâm lý ở giai đoạn đầu, đặc biệt khi chị vừa mang thai và sinh em bé thứ hai. Việc chăm sóc hai con nhỏ cùng lúc khiến chị nhiều lúc cảm thấy quá tải. Tuy nhiên, khi em gái lớn lên, chị nhận thấy Tí có thêm một người bạn đồng hành đặc biệt, giúp bé học hỏi và tương tác nhiều hơn.
Vấn đề tài chính cho quá trình can thiệp cũng là một thách thức. Có thời điểm, chị Tuyết buộc phải cho con tạm dừng can thiệp vì kinh tế gia đình không ổn định - một quyết định đầy day dứt với bất kỳ người mẹ nào.
Hiện tại, khi Tí chuẩn bị bước vào lớp 1, chị Tuyết vẫn tiếp tục nỗ lực củng cố kỹ năng giao tiếp xã hội cho con. Chị không đặt kỳ vọng con sẽ bắt kịp hoàn toàn với các bạn, mà mong con có đủ vững vàng về tâm lý và kỹ năng để tự tin bước vào môi trường mới.
Bài học lớn nhất sau 6 năm đồng hành cùng con, theo chị Tuyết, là sự thấu hiểu. Mỗi đứa trẻ là một cá thể riêng biệt với điểm mạnh, điểm yếu và khó khăn riêng. Cha mẹ - những người gần gũi và hiểu con nhất - cần trở thành nhà quan sát tinh tế để đưa ra hướng can thiệp phù hợp, đồng thời tỉnh táo chắt lọc thông tin trong một "ma trận" phương pháp như hiện nay.
Bên cạnh can thiệp chuyên môn, chị nhấn mạnh tầm quan trọng của sự đồng hành, quan tâm từ gia đình, chế độ dinh dưỡng và các hoạt động vận động để hỗ trợ sự phát triển toàn diện của trẻ.
Thông điệp cuối cùng chị Tuyết muốn gửi đến các bậc phụ huynh là hãy nhìn con bằng ánh mắt bình thường và tràn đầy yêu thương. "Tự kỷ không phải là một căn bệnh theo cách chúng ta thường nghĩ. Các con có một thế giới riêng, trong trẻo và đáng yêu. Hãy chấp nhận, kiên nhẫn bồi dưỡng và đồng hành cùng con bằng tình yêu và niềm tin. Mỗi đứa trẻ, dù đặc biệt đến đâu, vẫn là món quà quý giá nhất", chị Tuyết nhắn nhủ.
Tin liên quan
Làm cha mẹ trẻ tự kỷ: Chuyên gia chia sẻ cách xóa tan lo lắng, ứng dụng trí tuệ nhân tạo trong hỗ trợ điều trị
Việc phát hiện con mình không giống những đứa trẻ bình thường luôn là một cú sốc với các bậc phụ huynh. Trong tâm trạng bối rối, bất an và trước vô số ý kiến trái ngược, không ít người đã lựa chọn sai lầm ngay từ đầu, vô tình làm cho hành trình hỗ trợ trẻ thêm chông gai và khó khăn.
Hành trình dạy trẻ tự kỷ: Những cung bậc cảm xúc và sự đồng hành không thể thiếu từ phụ huynh
Với vai trò một nhà sư phạm chuyên biệt, thạc sĩ Bùi Ngọc Ánh đã dành phần lớn thời gian sự nghiệp để đồng hành cùng những em nhỏ có chẩn đoán tự kỷ. Hành trình ấy không đơn thuần là trao cơ hội cho các em, mà còn là phương thức cô lựa chọn để kiến tạo một câu chuyện đẹp về lòng nhân ái và ý thức cộng đồng.