Ngày ngày đưa chồng bất toại hóng gió, người vợ trẻ An Giang đón nhận phép màu sau 5 năm

Trong khoảng thời gian gần 5 năm, mỗi sáng tại An Giang, cô vợ trẻ đều bắt đầu công việc chăm sóc chồng từ những việc cơ bản nhất: vệ sinh, chuẩn bị bữa sáng, đưa anh ra phơi nắng, sau đó đỡ anh sang máy tập phục hồi chức năng.

Ngày đăng: 2 tháng trước
moi-sang-be-chong-liet-ra-san-5-nam-sau-vo-tre-o-an-giang-nhan-dieu-ky-dieu

Hành trình 5 năm kiên trì của người vợ trẻ chăm chồng bị tai nạn lao động ở An Giang

Gần 5 năm qua, hình ảnh quen thuộc của chị Mai Trần Bảo Trân (25 tuổi, An Giang) mỗi sáng là bế chồng lên xe lăn, đưa ra sân tắm nắng. Kể từ khi chồng là anh Nguyễn Minh Hiếu (26 tuổi) gặp tai nạn lao động, mọi sinh hoạt của anh đều phụ thuộc hoàn toàn vào sự chăm sóc tận tụy của vợ.

Biến cố bất ngờ ập đến vào tháng 6/2021, khi chị Trân đang ở nhà chăm con nhỏ thì nhận tin chồng bị tai nạn. Anh Hiếu bị tổn thương tủy sống nghiêm trọng, gãy 3 đốt sống cổ và phải nhập viện cấp cứu ngay lập tức.

Sau khi gặp tai nạn, anh Hiếu chỉ có thể nằm một chỗ, mọi sinh hoạt cá nhân đều cần sự hỗ trợ từ vợ.

Do chấn thương quá nặng, anh được chuyển lên Bệnh viện Chợ Rẫy (TPHCM) để tiếp tục điều trị. Chị Trân đành gửi con nhỏ cho mẹ chồng, một mình lên thành phố chăm sóc chồng. Ở quê, con trai nhỏ thường xuyên nhớ bố mẹ, quấy khóc không ngừng. Thương cháu, bà nội đã đưa cháu lên TPHCM, thuê trọ để vừa chăm cháu vừa hỗ trợ con dâu chăm chồng.

Sau khoảng 2 tháng điều trị, anh Hiếu được xuất viện trong tình trạng cơ thể gần như bất động. Mỗi lần cố gắng cử động hay ngồi dậy, anh đều phải trải qua những cơn đau đớn đến ngất xỉu.

Chị Trân tâm sự: "Chồng gặp tai nạn, nằm một chỗ, tôi đau lòng lắm. Mỗi khi thấy anh đau đớn, bất lực vì không thể tự vận động, tôi đều rơi nước mắt. Nhưng tôi không cho phép mình tuyệt vọng hay nghĩ mình bất hạnh. Tôi chỉ nghĩ đơn giản là sẽ ở bên cạnh, chăm sóc anh cho đến khi anh hồi phục".

Gần 5 năm qua, cuộc sống của chị Trân gần như chỉ xoay quanh việc chăm sóc chồng. Mỗi sáng, chị giúp anh vệ sinh cá nhân, cho ăn sáng, rồi bế anh ra xe lăn đẩy ra sân tắm nắng và hỗ trợ anh tập vật lý trị liệu. Kết thúc buổi tập, chị lại ngâm tay chân cho chồng trong nước thuốc, xoa bóp bằng rượu thuốc để giảm tê bì.

Quả ngọt đến từ sự kiên nhẫn và tình yêu thương

Những ngày đầu, việc chăm sóc chồng vô cùng khó khăn bởi tâm trạng tuyệt vọng, muốn buông xuôi của anh Hiếu. Mỗi khi đau đớn và cảm thấy bất lực, anh thường nổi giận, hất đổ thức ăn, la hét và thậm chí nhiều lần tìm cách đuổi vợ đi.

Chị Trân nhớ lại: "Năm đầu tiên, anh Hiếu điều trị trong trạng thái tinh thần tuyệt vọng. Anh không tin mình có thể phục hồi, càng không chấp nhận sự thật phải nằm một chỗ. Anh nghĩ mình là gánh nặng nên dằn vặt bản thân, đuổi tôi đi và nhịn ăn uống. Biết anh đau khổ nên tôi không buồn, mà kiên trì động viên, nhờ cả mẹ chồng đến khuyên giải. Cuối cùng, anh cũng thấu hiểu và thay đổi".

Anh Hiếu chia sẻ, thời gian đầu, anh cảm thấy khó có khả năng hồi phục nên rất tuyệt vọng. Anh từng muốn làm điều dại dột để không trở thành gánh nặng cho vợ. Thế nhưng, trước sự dịu dàng, kiên nhẫn và tình yêu thương không mệt mỏi của vợ, anh đã dần lấy lại niềm tin.

"Dù trong hoàn cảnh nào, cô ấy cũng không giận hay bỏ rơi tôi. Tôi đau, Trân xoa bóp. Tôi mất ngủ, Trân thức đêm bên cạnh. Thấy vợ yêu thương mình quên cả bản thân, tôi xúc động và quyết tâm không để cô ấy đau lòng thêm. Tôi chủ động hợp tác tập luyện với niềm tin sẽ hồi phục", anh Hiếu xúc động nói.

Sau 5 năm kiên trì, tình yêu và sự tận tụy của chị Trân cuối cùng cũng đơm hoa kết trái. Từ chỗ không thể cử động, anh Hiếu đã có thể ngồi vững, cử động nhẹ cánh tay, tự đi vệ sinh và cầm muỗng ăn cơm. Quan trọng hơn, tinh thần của anh luôn lạc quan, vui vẻ và tràn đầy hy vọng vào tương lai.

Chị Trân hạnh phúc chia sẻ: "Hiện tại, bệnh tình của chồng tôi có những tiến triển rất lạc quan. Nhờ vậy, ngoài việc chăm sóc anh và con nhỏ, tôi còn có thể làm thêm nghề làm móng, gội đầu để tạo thu nhập. Tôi thực sự hạnh phúc khi những nỗ lực của mình dần được đền đáp".

Tin liên quan