17 năm ròng rã nuôi nàng dâu ngây ngô, bà mẹ bỗng rơi lệ bởi lời bộc bạch quá đỗi xót xa.

Suốt 17 năm, bà Châu yêu thương nàng dâu hệt như con đẻ.

Ngày đăng: 1 tháng trước
duoc-me-chong-cham-soc-suot-17-nam-con-dau-co-tri-tue-dung-o-tuoi-len-5-noi-mot-cau-nghen-ngao

Suốt 17 năm ròng rã, tương đương hơn 6.200 ngày đêm, câu chuyện về bà Trương Bảo Châu (78 tuổi, sống tại thành phố Tân Hương, tỉnh Hà Nam, Trung Quốc) đã trở thành biểu tượng lay động lòng người về tình thân. Với sự hy sinh vô điều kiện dành cho người con dâu trọng bệnh, bà được cộng đồng mạng ưu ái gọi bằng cái tên đầy trân trọng: “Người mẹ chồng đẹp nhất”.

Bi kịch ập đến vào 17 năm trước khi con dâu bà – khi đó mới 29 tuổi – bất ngờ lên cơn sốt cao dẫn đến co giật. Sau khi thăm khám, bác sĩ chẩn đoán cô bị viêm não do virus và phải chuyển gấp vào khoa hồi sức tích cực (ICU). Thời điểm đó, chi phí điều trị đắt đỏ lên tới 6.000 - 7.000 tệ mỗi ngày (khoảng 22 - 26 triệu đồng), tạo nên một áp lực tài chính khủng khiếp lên gia đình vốn không mấy dư giả.

Đứng trước ranh giới sinh tử và lời cảnh báo về khả năng sống thực vật của con dâu, bà Châu vẫn kiên quyết không từ bỏ. Dù đứa cháu nội thứ hai mới tròn 10 tháng tuổi và gánh nặng kinh tế đè nặng, bà vẫn khẳng định: “Chỉ cần còn cơ hội chữa trị, tôi sẽ không bao giờ bỏ cuộc. Tôi chỉ mong con bé được sống”. Quyết tâm ấy đã giúp gia đình giành lại sự sống cho người con dâu sau 27 ngày điều trị tích cực, dù cô phải chịu di chứng nặng nề với trí tuệ chỉ dừng lại ở mức của một đứa trẻ 5 tuổi và mắc chứng động kinh.

Những ngày tháng sau đó là chuỗi hành trình đầy thử thách khi mọi sinh hoạt của con dâu đều phải học lại từ đầu. Có những lúc cô mất kiểm soát cảm xúc, nổi nóng và đập phá đồ đạc, thậm chí đi lạc khiến bà Châu phải vất vả tìm kiếm. Thế nhưng, chưa một lần bà than phiền hay nản lòng. Bà nhẫn nại dạy con từng chút một, từ cách ăn uống, mặc quần áo đến vệ sinh cá nhân, bằng tất cả sự bao dung của một người mẹ.

Sự kiên trì suốt gần hai thập kỷ của bà Châu đã mang lại phép màu. Từ một người gần như mất đi nhận thức, con dâu bà dần hồi phục một phần khả năng sinh hoạt, có thể tự chải tóc, rửa mặt và mặc quần áo. “Về mặt pháp lý, tôi không có nghĩa vụ phải chăm sóc con bé, nhưng chúng tôi là người một nhà. Phải cố gắng hết sức để con bé không phải chịu khổ”, bà chia sẻ về lý do bản thân tận hiến suốt nhiều năm qua.

Đáp lại tình cảm ấy, người con dâu luôn dành cho mẹ chồng sự biết ơn vô hạn. Cô thường xuyên nghẹn ngào tâm sự rằng bản thân cảm thấy nợ mẹ chồng cả đời vì đã tiêu tốn quá nhiều tiền bạc và công sức của gia đình. Tuy nhiên, bà Châu chỉ nhẹ nhàng nắm tay con và mỉm cười: “Không có nợ nần gì cả. Gia đình mình vẫn trọn vẹn là tôi vui rồi”.

Đồng hành cùng bà trong cuộc chiến này là người con trai hiếu thảo. Để có tiền trang trải viện phí và thuốc men, anh miệt mài lái taxi từ sáng sớm đến đêm khuya, bất kể nắng mưa. Quan điểm của anh cũng giống mẹ: “Tiền hết rồi có thể kiếm lại, còn người nhà thì không thể thay thế”. Sự đồng lòng, thấu hiểu giữa hai mẹ con chính là chìa khóa giúp gia đình vượt qua bão giông suốt 17 năm qua.

Câu chuyện của gia đình bà Trương Bảo Châu không chỉ là một bài học về lòng hiếu thảo và tình mẫu tử, mà còn thay đổi hoàn toàn cái nhìn định kiến về mối quan hệ mẹ chồng - nàng dâu trong xã hội hiện đại. Bằng sự bền bỉ và tình thương chân thành, bà Châu đã chứng minh rằng sức mạnh của gia đình có thể giúp con người vượt qua mọi nghịch cảnh, cùng nhau bước tiếp dù con đường phía trước còn nhiều gian truân.

Tin liên quan