Đối thoại với nàng Hậu của những mảnh trăng và hạt giống tâm hồn: "Con đường tôi chọn là trở thành một Hoa hậu thực thụ"

Chào đời năm 1986 tại Quảng Trị, là con thứ tư trong nhà, Trà My đã bị tật ở đôi chân sau cơn sốt co giật thời thơ ấu. Dù không bước đi được và phải xa rời mái trường, bằng ý chí mạnh mẽ, cô đã tự mình học lấy con chữ và trở thành một tác giả, dùng ngòi bút kể lại hành trình vượt khó của bản thân.

Ngày đăng: 6 ngày trước
gap-dai-su-trang-khuyet-gieo-hat-giong-tam-hon-toi-muon-di-theo-con-duong-hoa-hau-chuyen-nghiep

Hơn 30 năm trước, ký ức về những ngày tháng khó khăn vẫn khiến chị Trần Trà My không khỏi xúc động. Khi ấy, đôi chân chị không thể đi lại, đôi tay yếu dần, mọi sinh hoạt đều phải phụ thuộc vào người khác. Điều đó từng khiến chị tự ti, mặc cảm về chính mình.

Thế nhưng, trong tâm hồn cô gái nhỏ bé ấy là một nghị lực phi thường. Cuộc sống dù bó hẹp trong bốn bức tường nhưng không thể dập tắt khát vọng. Trà My tự học đọc, học viết. Những con chữ "học lỏm" ấy đã mở ra thế giới rộng lớn qua từng trang sách, thắp sáng tương lai.

Năm 14 tuổi, Trà My bắt đầu sáng tác thơ. Đây chính là bước ngoặt đưa tác phẩm của chị đến với nhiều độc giả. Hai năm sau, chị chính thức bước vào con đường viết sách. Tình yêu với văn chương trở thành nguồn sức mạnh, nuôi dưỡng niềm tin và hy vọng sống. Năm 21 tuổi, tiếp xúc với máy tính, chị nhận ra việc gõ chữ bằng một ngón tay dễ dàng hơn cầm bút. Trà My bắt đầu chinh phục bàn phím, viết nên những câu chuyện của đời mình chỉ bằng một ngón tay duy nhất.

Văn chương mang đến cho chị một cuộc sống đầy màu sắc và nghị lực mới. Với Trà My, viết không đơn thuần để trở thành nhà văn, mà trước hết là để thay đổi chính mình, để được nói, được giải tỏa và hướng đến một cuộc đời khác. Năm 2007, chị rời mảnh đất Quảng Trị nắng gió để vào TP HCM theo đuổi giấc mơ.

Trà My sống bằng nghề viết văn, viết báo và không ngừng học hỏi các khóa nghiệp vụ truyền thông. Gần 20 năm sau, Trà My của ngày hôm nay đã trưởng thành, sống tự lập, tự chăm sóc bản thân và không ngừng trau dồi kiến thức. Đặc biệt, nữ nhà văn đã xuất bản nhiều đầu sách ấn tượng, khẳng định tên tuổi.

“Có một câu hỏi mình thường xuyên nhận được: nguồn động lực nào giúp chị vượt qua nghịch cảnh? Mình hay trả lời dí dỏm rằng tại mình 'ham vui, ham sống và ham quậy'. Mình luôn xem khó khăn là thử thách chứ không phải rào cản. Và phải kể đến văn chương - thứ đã tiếp thêm sức mạnh để mình tự tay viết nên câu chuyện cuộc đời đẹp nhất”, chị Trà My bộc bạch.

Nếu trước đây, mọi người biết đến Trà My như một nhà văn giàu nghị lực, thì hiện tại, chị đã khoác lên mình một danh hiệu mới: Đại sứ Hoa hậu Trăng khuyết. Đây là sân chơi sắc đẹp nhân văn dành cho phụ nữ khuyết tật, tôn vinh nghị lực, trí tuệ và vẻ đẹp tâm hồn, giúp họ khẳng định giá trị bản thân.

Chị chia sẻ động lực đến với cuộc thi là sự "ấm ức" và khao khát được một lần trong đời đội vương miện. Dù không giành ngôi vị cao nhất, Trà My đã vinh dự được trao vương miện Đại sứ. Ước mơ bấy lâu của chị cuối cùng cũng thành hiện thực.

“Từ bé, mình đã được khen có gương mặt khả ái. Năm 6 tuổi, mình từng được chọn làm người mẫu ảnh bìa cho một cuốn sách về phục hồi chức năng. Mỗi lần xem thi hoa hậu, mình lại 'ấm ức' tự hỏi bao giờ mới có cuộc thi dành cho người như mình? Từ năm 2020, mình tự mày mò học hỏi, kết nối với những người trong nghề và theo dõi các hoa hậu để chuẩn bị”, chị Trà My kể về hành trình đến với sân chơi sắc đẹp đặc biệt.

Chiếc vương miện Đại sứ không đến từ may mắn mà là kết quả của một quá trình nỗ lực không ngừng và chiến thuật bài bản. Trà My tự hào là thí sinh duy nhất trong gần 100 người tham gia tạo ra chiến dịch viral “Hành trình chinh phục vương miện Hoa hậu Trăng khuyết Việt Nam” trên mạng xã hội.

“Hoa hậu đội vương miện - Đại sứ đội sứ mệnh. Với mình, sứ mệnh ấy nặng hơn vương miện, bởi ở Việt Nam chưa có một đại sứ nào được đội vương miện và được xem như giải thưởng chính thống. Sứ mệnh của mình là nói lên giá trị cốt lõi của cuộc thi thông qua chính câu chuyện của bản thân”, chị Trà My nói về trọng trách của mình.

Từ câu chuyện nghị lực và chiếc vương miện Đại sứ, Trà My chọn đi trên con đường chuyên nghiệp như một hoa hậu và ấp ủ giấc mơ thi quốc tế. Chị tin rằng hành trình này sẽ làm nổi bật giá trị của cuộc thi, đồng thời lan tỏa những thông điệp tích cực đến cộng đồng.

Một điều đặc biệt ít người biết: bên cạnh công việc viết lách, dù di chuyển khó khăn, Trà My vẫn dùng khung tập đi để đến nhiều vùng miền trên cả nước, làm từ thiện và truyền cảm hứng sống cho mọi người.

“Có lẽ mình là người khuyết tật nặng duy nhất ở Việt Nam chọn cách lao ra cuộc sống, sống như một người bình thường và cố gắng làm tốt nhiều vai trò. Mình đi trao giá trị thì mới mong nhận lại trị giá. Đó là quy luật”, chị Trà My tâm sự.

Bước sang năm 2026, nữ Đại sứ bận rộn với nhiều dự án: sáng tác, ghi hình chương trình, thực hiện MV… để kể câu chuyện đẹp về một người khuyết tật dám ước mơ và sống trọn vẹn. Chị tin rằng con đường hoa hậu chuyên nghiệp sẽ giúp chị thực hiện ước mơ và trở thành người tiên phong xây dựng hành trình sau đăng quang.

Cuộc sống là không ngừng vận động và cố gắng. Câu chuyện về nữ nhà văn, Đại sứ Hoa hậu Trăng khuyết Trần Trà My chính là minh chứng sống động cho tình yêu, khát vọng và những điều tử tế.

“Mỗi người có một lý tưởng, một hành trình riêng. Được sống đã là một hạnh phúc. Hãy sống thật tốt, vững tin vào bản thân và hành động để biến ước mơ thành hiện thực”, đó là thông điệp chị Trà My muốn gửi đến tất cả mọi người.

Tin liên quan

img

"Đón Tết cùng người bạn đời phương Tây, Thu Phượng chia sẻ: Trải qua bao biến cố, giờ đây, xuân về là lúc tôi trọn vẹn niềm vui."

Đối với nghệ sĩ Thu Phượng, ngày Tết mang ý nghĩa vượt lên trên khái niệm thời gian thông thường. Đó chính là khoảnh khắc để tình cảm gia đình được trao gửi đầy đủ, giúp mọi người thấm thía hơn giá trị thiêng liêng của sự sum họp.