Đang loay hoay với chỉ tiêu cuối năm, vợ thông báo mang thai, hôm sau tôi sững sờ nhìn tài khoản thêm 50 triệu cùng lời nhắn đặc biệt
Tình huống như vậy quả thực nằm ngoài dự liệu của tôi.
Những ngày cận Tết, đầu óc dân văn phòng chúng tôi quay cuồng với KPI, báo cáo tổng kết và những con số dài dằng dặc trên màn hình. Ban ngày cắm mặt ở công ty, tối về lại mở laptop rà soát từng đầu việc, chỉ sợ hụt chỉ tiêu là cả năm nỗ lực đổ sông đổ biển. Trong tôi lúc ấy chỉ tồn tại hai chữ: hoàn thành KPI.
Vợ tôi thì khác. Em đang trong giai đoạn thư thả nhất kể từ ngày cưới, bởi hai đứa đã thống nhất sẽ chưa sinh con vội. Không phải vì không thích trẻ con, mà vì cả hai đều muốn chuẩn bị kỹ càng: tài chính ổn định, tinh thần vững vàng. Chúng tôi thậm chí đặt mốc rõ ràng: hai năm nữa mới tính chuyện con cái.
Thế nên, tối hôm đó, khi tôi đang bấm máy tính rà nốt những con số cuối cùng, vợ nhẹ nhàng đặt trước mặt tôi một que thử thai. Hai vạch đỏ chót.
“Anh ơi… em có bầu rồi”.
Tôi ngẩng lên, mất đúng ba giây để xử lý thông tin. Kỳ lạ là, thay vì hoảng loạn như từng tưởng tượng, cảm giác đầu tiên lại là… vừa bất ngờ vừa buồn cười.
“Em chắc không?”, tôi hỏi, giọng run run.
“Chắc lắm rồi anh ạ. Em thử hai lần và đã tự đi khám rồi, em bé được 4 tháng. Em xin lỗi vì không nói với anh”, em đáp.
Đêm đó, hai vợ chồng gần như không ngủ. Vừa nằm ôm nhau bàn tính, vừa cười vì cái sự “vỡ kế hoạch” quá đột ngột. Tôi thú thật đã để dành sẵn một khoản tiền riêng làm quỹ sinh con, nhưng tính ra vẫn còn sớm hơn dự kiến khá nhiều. Vợ thì cứ xoa bụng, bảo: “Tính ra con chọn đúng lúc ghê anh nhỉ, năm sau hợp tuổi quá chừng”.
Sáng hôm sau, tôi đi làm với một tâm trạng rất lạ. Vừa hồi hộp vì tin vợ có bầu, vừa căng thẳng vì hôm đó là ngày chốt KPI cuối năm. Đang uống cà phê, điện thoại rung lên. Tin nhắn từ ngân hàng.
Tôi liếc qua màn hình… rồi đứng hình.
Tài khoản tăng thêm 50 triệu đồng. Dòng nội dung chuyển khoản hiện rõ: “Thưởng Tết. Chúc mừng bạn thuộc top 10 nhân viên xuất sắc nhất năm”.
Tim tôi đập thình thịch. Tôi gọi ngay cho vợ. Đầu dây bên kia, em cười khúc khích: “Thấy chưa, con đến là có lộc liền”.
Tối hôm đó, tôi không OT mà về nhà sớm, kéo vợ đi ăn một bữa thịnh soạn rồi bàn chuyện Tết. Không còn là những phép tính khô khan, mà là danh sách mua sắm: sữa bầu, đồ bổ, quần áo rộng rãi cho vợ, và cả mấy món nhỏ xíu cho em bé.
Lần đầu tiên, tôi thấy tiền thưởng Tết của mình có ý nghĩa đến vậy. Danh hiệu nhân viên xuất sắc ấy chính là món quà đầu tiên tôi dành cho đứa con trong bụng, cho vợ và cho chính sự nỗ lực của bản thân.
Những ngày sau đó, tôi bắt đầu học cách chậm lại. Tan làm đúng giờ hơn, không ôm laptop về nhà nữa. Tôi đưa vợ đi khám thai, ngồi ngoài phòng chờ mà lòng hồi hộp chẳng kém gì đi phỏng vấn xin việc. Nghe bác sĩ nói thai ổn định, tôi thở phào nhẹ nhõm.
Có lúc tôi tự hỏi: nếu hôm đó tôi không hoàn thành KPI, không có khoản thưởng, liệu mình có lo lắng nhiều hơn không? Có lẽ là có. Nhưng rồi tôi nhận ra, điều khiến tôi vững tâm nhất không phải là số tiền, mà là cảm giác mình đã sẵn sàng bước sang một vai trò mới.
Tết năm ấy, nhà tôi ấm áp theo một cách rất riêng. Vợ tôi bụng đã nhô lên rõ, đi đâu cũng được nâng niu. Còn tôi, giữa những lời chúc năm mới, tự nhiên thấy mình trưởng thành hơn hẳn. Hoàn thành KPI năm, nhận thưởng Tết, và quan trọng nhất là… hoàn thành thêm một ước mơ lớn: chuẩn bị làm cha.
Đôi khi cuộc sống đúng là thích đùa. Khi bạn còn loay hoay với những con số, nó sẽ bất ngờ đưa cho bạn một “bài toán” khác, khó hơn nhưng đáng giá hơn rất nhiều. Và nếu hỏi điều gì khiến tim tôi đập liên hồi nhất mùa Tết đó, thì không phải là KPI, mà chính là khoảnh khắc biết rằng từ nay, mọi cố gắng của mình đã có thêm một lý do rất rõ ràng.
* Bài viết được gửi từ độc giả Hùng Lê. Nếu bạn có câu chuyện muốn chia sẻ, xin gửi về [email protected]
Tin liên quan
Bí mật trong ngăn tủ: tờ giấy khám thai khiến tôi thay đổi hoàn toàn suy nghĩ về người chồng trầm tính, tưởng chừng rất mực thủy chung.
Suốt chặng đường tình yêu cho đến hôn lễ, anh chưa bao giờ thuộc tuýp đàn ông khéo dùng những lời đường mật.
Tìm thấy bức hình anh chụp cùng người lạ, tôi đang giận dỗi thì cô ta bất ngờ tới nhà
Từng phút trôi qua, trái tim tôi như chùng xuống bởi một sức nặng vô hình.
Chị gái trở về quê sau 5 năm xa cách, đêm mùng 3, lướt qua cửa phòng chị, tôi thấy lòng trĩu nặng suy tư về người anh rể.
Một lần vô tình thấy cảnh trong phòng của anh chị, tôi đã thức trắng đêm.
Đêm giao thừa, việc đưa cô gái kế bên say rượu về nhà đã mang đến cho tôi một món quà bất ngờ
Tôi gặp em lần đầu trong vai trò của những người sống cạnh nhà nhau. Chúng tôi nhận ra nhau qua những lần chạm mặt thường ngày, nhưng cũng chỉ dừng lại ở mức độ xã giao ấy mà thôi.
Nhờ tôi chụp ảnh giúp, mẹ bạn gái đưa điện thoại, tình cờ lướt phải tin nhắn khiến tôi chết sững
Tôi chưa từng hình dung mọi việc có thể diễn ra nhanh đến thế.