Nhờ tôi chụp ảnh giúp, mẹ bạn gái đưa điện thoại, tình cờ lướt phải tin nhắn khiến tôi chết sững

Tôi chưa từng hình dung mọi việc có thể diễn ra nhanh đến thế.

Ngày đăng: 6 ngày trước
me-nguoi-yeu-dua-dien-thoai-nho-chup-gium-tam-anh-vo-tinh-doc-dong-tin-nhan-gui-den-toi-bun-run-chan-tay

Tôi phát hiện mình có thai khi mối quan hệ vẫn chưa đi đến hồi kết. Chúng tôi yêu nhau đủ lâu để thấu hiểu tính cách, nhưng chưa đủ chín muồi để bàn chuyện hôn nhân nghiêm túc.

Tôi luôn nghĩ, cần thêm thời gian để cả hai thực sự sẵn sàng. Thế nhưng, cuộc sống không phải lúc nào cũng cho phép ta chọn thời điểm hoàn hảo.

Gia đình anh biết tin tôi mang bầu không lâu sau đó. Không có sự phản đối hay thúc ép nào. Mẹ anh vẫn ân cần hỏi han, nhắc nhở tôi nghỉ ngơi và ăn uống đủ chất. Chính sự nhẹ nhàng ấy đôi khi lại khiến tôi bất an. Tôi không biết họ thực lòng chấp nhận tôi, hay chỉ vì đứa bé trong bụng.

Một buổi chiều cuối tuần, tôi sang nhà anh dùng cơm. Không khí yên bình đến lạ. Sau bữa ăn, mẹ anh nhờ tôi chụp vài tấm ảnh để gửi người quen. Tôi cầm điện thoại của bà, tập trung chỉnh góc và ánh sáng, hoàn toàn không có chút đề phòng.

Khi mở ứng dụng nhắn tin để gửi ảnh, một dòng tin hiện lên ngay đầu màn hình. Chỉ một dòng thôi, nhưng đủ khiến tôi chết lặng. Người gửi là bạn thân của mẹ anh. Nội dung nhắn: đã xem được ngày đẹp để tổ chức đám cưới cho "hai đứa", dặn giữ đủ các thủ tục dù tôi đang mang bầu. Cuối tin là lời chúc mừng và câu nói ám ảnh: "Con bé có phúc".

Tôi đứng im. Hàng loạt câu hỏi ùa về. Hóa ra mọi chuyện đã được bàn bạc từ lâu? Tôi là người cuối cùng được thông báo? Phải chăng tôi đang bị đặt vào một cuộc hôn nhân vì cái thai, mà không có quyền lựa chọn?

Suốt bữa cơm hôm đó, tôi ăn không biết mùi vị. Anh vẫn gắp đồ ăn, hỏi thăm tôi có mệt không. Tôi nhìn anh mà thấy xa lạ. Khi chỉ còn hai đứa, tôi lấy hết can đảm kể về tin nhắn vô tình đọc được. Tôi không trách móc, chỉ khẽ hỏi: "Sao anh không nói với em?".

Anh im lặng hồi lâu rồi thở dài. Anh giải thích rằng gia đình đã bàn chuyện cưới hỏi từ ngày biết tin, nhưng không ai dám nói sớm vì sợ tôi áp lực. Anh sợ tôi nghĩ mình bị ép buộc, sợ tôi cảm thấy bản thân chỉ được chấp nhận vì đứa bé. Anh muốn đợi đến khi tôi ổn định tâm lý hơn mới cùng bàn bạc nghiêm túc.

Tối hôm đó, tôi nằm một mình, tay đặt lên bụng. Em bé đạp nhẹ, như một cái chạm an ủi. Tôi chợt nhận ra, điều khiến tôi bủn rủn không hẳn là tin nhắn, mà là nỗi sợ sâu thẳm rằng mình không đủ quan trọng. Và cũng trong khoảnh khắc ấy, tôi hiểu rằng có những yêu thương không cần phô trương, nhưng vẫn âm thầm chuẩn bị cho tôi một chỗ đứng vững chắc.

* Tâm sự của độc giả: [email protected]

Tin liên quan