Tìm thấy bức hình anh chụp cùng người lạ, tôi đang giận dỗi thì cô ta bất ngờ tới nhà

Từng phút trôi qua, trái tim tôi như chùng xuống bởi một sức nặng vô hình.

Ngày đăng: 4 ngày trước
tinh-co-luc-duoc-tam-anh-cu-cua-anh-voi-mot-co-gai-hom-sau-toi-quay-dien-len-thi-co-ay-tu-tim-den-cua

Từ khi biết tin mang thai, tôi mới thực sự cảm nhận được cảm giác bất an không tên. Những nỗi lo chưa từng có bỗng ùa về, phóng đại lên gấp bội khi trong bụng đã có một sinh linh bé bỏng. Tôi trở nên dễ tủi thân, dễ suy nghĩ lung tung và dễ tin vào những điều tiêu cực hơn hẳn trước đây.

Tôi và người yêu có em bé ngoài kế hoạch, chúng tôi quyết định dọn về chung sống và sẽ tổ chức đám cưới sau khi con chào đời cứng cáp. Một hôm, khi đang dọn dẹp đồ đạc của anh để chuẩn bị chuyển phòng, tôi thấy chiếc máy tính cũ lâu ngày không dùng.

Tôi mở máy lên với ý định xóa bớt dữ liệu cho nhẹ. Trong lúc kiểm tra, tôi vô tình phát hiện một thư mục ảnh cũ được lưu từ nhiều năm trước. Tò mò, tôi nhấp vào xem.

Giữa hàng trăm bức ảnh đã phai mờ theo thời gian, một tấm hình khiến tôi đứng hình. Anh đứng cạnh một cô gái trẻ, dáng người mảnh mai, khuôn mặt khá xinh xắn. Họ đứng rất gần nhau, tuy không ôm ấp nhưng khoảng cách ấy đủ khiến bất kỳ ai nhìn vào cũng phải suy nghĩ.

Tôi cố gắng trấn an bản thân rằng đó chỉ là kỷ niệm cũ. Nhưng càng nhìn, trái tim tôi càng thêm nặng trĩu. Hàng loạt câu hỏi hiện lên: Cô ấy là ai? Sao anh chưa từng nhắc tới? Tại sao bức ảnh này vẫn còn được lưu giữ? Những suy nghĩ ấy cuốn tôi vào một vòng xoáy không lối thoát.

Tối hôm đó, đúng lúc anh báo tăng ca không về, tôi không kìm được mà gọi điện cho anh. Giọng vừa run vừa gắt, tôi hỏi ngay về tấm ảnh. Tôi khóc, trách móc và thậm chí nói ra những lời mà sau này nghĩ lại tôi cũng thấy mình quá đáng. Anh chỉ nhẹ nhàng bảo tôi bình tĩnh, hứa ngày mai sẽ giải thích rõ vì giờ phải hoàn thành nốt dự án gấp cho sếp, rồi tắt máy.

Chính sự im lặng ấy lại càng khiến tôi tin rằng mình đã đúng. Cả đêm đó, tôi gần như thức trắng. Vừa lo cho con trong bụng, vừa tự hỏi liệu mình có đang đặt niềm tin nhầm chỗ. Tôi cảm thấy bản thân thật yếu đuối, nhỏ bé và đáng thương.

Sáng hôm sau, khi tôi còn đang trong phòng, chuông cửa reo. Tôi nghĩ là hàng xóm nên mở cửa mà không mảy may nghi ngờ. Người đứng trước mặt tôi là Linh - em gái ruột của anh. Chúng tôi đã gặp nhau vài lần nên không xa lạ.

Cô ấy nói ngay: "Chị ơi, em chính là cô gái trong tấm ảnh đó, ảnh chụp cách đây 8 năm rồi". Tôi đứng sững người. Không thể nào, Linh và cô gái trong ảnh rõ ràng là hai người hoàn toàn khác biệt, từ nước da đến đường nét khuôn mặt. Cô ấy giải thích rằng mình đã phẫu thuật thẩm mỹ nhiều nên diện mạo thay đổi hoàn toàn. Anh trai lo lắng, sợ tôi suy nghĩ quá nhiều trong thai kỳ nên đã nhờ cô qua nhà giải thích.

Tôi nghe mà vừa xấu hổ, vừa buồn cười cho chính mình. Tất cả những gì tôi dựng lên trong đầu suốt một đêm dài hóa ra chỉ là nỗi bất an vô căn cứ của một bà bầu quá nhạy cảm. Linh còn cho tôi xem cả một quyển album ảnh gia đình cũ, và mọi chuyện đã rõ như ban ngày. Cô ấy còn an ủi: "Phản ứng của chị là bình thường thôi. Nếu là em, em cũng không thể bình tĩnh được đâu".

Anh tăng ca về, khuôn mặt đầy mệt mỏi. Anh nhìn tôi, rồi nhìn em gái. Không một lời trách móc, anh chỉ nhẹ nhàng nắm tay tôi và nói: "Nốt hôm nay xong dự án rồi, cả nhà mình cùng đi ăn nhé".

Buổi tối hôm đó, khi mọi hiểu lầm đã được hóa giải, tôi nằm yên, đặt tay lên bụng. Em bé đạp nhẹ, thật khẽ. Tôi chợt nhận ra, hành trình mang thai không chỉ là chuẩn bị làm mẹ, mà còn là bài học về sự tin tưởng, về cách giữ bình tĩnh và không để những nỗi sợ vô hình phá hỏng những điều tốt đẹp đang có.

Tin liên quan