Nhận một triệu từ mẹ người yêu, kèm lời nhắn không nên đến chơi Tết
Chúng tôi đã bên nhau ba năm. Dù chưa tổ chức hôn lễ, mối quan hệ này đã được cả hai xác nhận một cách trang trọng.
Tôi đang mang bầu tháng thứ năm thì điện thoại báo tin nhắn chuyển khoản. Người gửi là mẹ bạn trai. Nội dung chỉ vỏn vẹn: “Mẹ gửi con tiền lì xì trước, Tết này con không cần qua nhà đâu nhé”. Một triệu đồng - số tiền không lớn, nhưng thời điểm và lời lẽ đi kèm khiến tôi choáng váng, ngồi thừ người ra một lúc lâu.
Yêu nhau 3 năm, Tết nào tôi cũng được mẹ anh lì xì. Dù không nhiều nhưng luôn là phong bao đỏ trao tận tay, kèm những câu hỏi han rất đời thường: “Đi làm có mệt không?”, “Ăn uống có đều không?”. Tôi chưa từng nghĩ mình là người được yêu quý nhất, nhưng cũng chưa một lần cảm thấy bị đẩy ra ngoài.
Chính vì thế, tin nhắn ấy khiến tôi bối rối tột cùng. Hàng loạt câu hỏi hiện lên trong đầu: Phải chăng mẹ anh không hài lòng vì tôi mang bầu khi chưa cưới? Hay gia đình anh đang ngầm nhắc tôi “biết điều”, đừng xuất hiện vào dịp Tết để tránh phiền phức? Tôi đọc đi đọc lại dòng tin nhắn, càng đọc càng thấy nghẹn ứ nơi cổ họng.
Hôm đó, bạn trai tôi đi làm về muộn. Tôi cố gắng kìm nén cảm xúc, nhưng cái bụng bầu khiến mọi thứ trở nên nhạy cảm hơn bao giờ hết. Tôi ôm điện thoại, nhìn dòng chữ “đã nhận tiền” mà lòng nặng trĩu. Một triệu đồng bỗng biến thành một thứ gì đó thật khó gọi tên, đầy ám ảnh.
Tối đó, tôi quyết định hỏi anh. Anh tỏ ra ngạc nhiên, rồi nói sẽ hỏi lại mẹ. Trong lòng tôi lúc ấy đã vẽ ra đủ kịch bản xấu nhất: Gia đình không muốn tôi xuất hiện vì mang thai trước hôn nhân, sợ điều tiếng; hay mẹ anh chỉ làm tròn trách nhiệm cho có, còn trong lòng thì không chấp nhận.
Sáng hôm sau, điện thoại tôi đổ chuông. Đầu dây bên kia là giọng nói nhẹ nhàng, quen thuộc của mẹ anh. Bà hỏi thăm tôi đủ thứ: sức khỏe, ăn uống, giấc ngủ. Rồi bà đi thẳng vào vấn đề: “Năm nay cả nhà lên miền Bắc thăm quê nội, đường xa đông đúc, mẹ sợ con đang bầu bí đi lại vất vả lắm”.
Tôi lặng người nghe.
Bà giải thích thêm, đã bàn với bạn trai tôi và thấy tốt nhất tôi nên ở nhà nghỉ ngơi, dưỡng thai cho khỏe. Số tiền một triệu là lì xì trước, để lấy may đầu năm. Bà còn dặn dò: “Khi nào tiện, hai đứa ghé nhà ăn cơm, không cần đúng dịp Tết đâu con”.
Nghe xong, mắt tôi bỗng cay cay. Hóa ra, trong khi tôi đang lo sợ bị gạt bỏ, thì bà lại nghĩ cho tôi bằng sự quan tâm rất thực tế của một người mẹ. Không hoa mỹ, không an ủi cầu kỳ, chỉ đơn giản là muốn tôi được an toàn và yên tâm nhất.
Cúp máy, tôi ngồi yên một lúc lâu. Tôi nhìn lại tin nhắn chuyển khoản và nhận ra: Có những sự quan tâm không được gói ghém bằng lời lẽ mềm mại. Có những người thương mình theo cách thẳng thắn, có phần vụng về, nhưng chân thành đến lặng lẽ.
Buổi chiều, bạn trai tôi về sớm hơn thường lệ. Anh mang theo mấy hộp đồ ăn mẹ anh nấu sẵn, dặn tôi ăn dần cho tiện. Anh cười bảo: “Mẹ dặn phải ưu tiên sức khỏe em lên trên hết, Tết nhất gì cũng phải xếp sau”.
Lúc ấy, tôi đặt tay lên bụng và cảm nhận một cái đạp rất khẽ. Tôi bỗng thấy nhẹ nhõm lạ thường. Mang thai không chỉ là hành trình của hai người, mà còn là lúc ta học cách tin vào những điều tốt đẹp, thay vì tự hành hạ mình bằng những suy diễn chưa kịp nghe giải thích.
Một triệu đồng, một tin nhắn ngắn ngủi, suýt nữa đã khiến tôi buồn bã cả một mùa Tết. Nhưng may mắn thay, ẩn sau nó lại là một tấm lòng chân thành, một sự quan tâm rất thật, rất đời – đúng chất của một người mẹ chồng tương lai.
* Tâm sự của độc giả: [email protected]
Tin liên quan
Bí mật trong ngăn tủ: tờ giấy khám thai khiến tôi thay đổi hoàn toàn suy nghĩ về người chồng trầm tính, tưởng chừng rất mực thủy chung.
Suốt chặng đường tình yêu cho đến hôn lễ, anh chưa bao giờ thuộc tuýp đàn ông khéo dùng những lời đường mật.
Tìm thấy bức hình anh chụp cùng người lạ, tôi đang giận dỗi thì cô ta bất ngờ tới nhà
Từng phút trôi qua, trái tim tôi như chùng xuống bởi một sức nặng vô hình.
Chị gái trở về quê sau 5 năm xa cách, đêm mùng 3, lướt qua cửa phòng chị, tôi thấy lòng trĩu nặng suy tư về người anh rể.
Một lần vô tình thấy cảnh trong phòng của anh chị, tôi đã thức trắng đêm.
Đêm giao thừa, việc đưa cô gái kế bên say rượu về nhà đã mang đến cho tôi một món quà bất ngờ
Tôi gặp em lần đầu trong vai trò của những người sống cạnh nhà nhau. Chúng tôi nhận ra nhau qua những lần chạm mặt thường ngày, nhưng cũng chỉ dừng lại ở mức độ xã giao ấy mà thôi.
Nhờ tôi chụp ảnh giúp, mẹ bạn gái đưa điện thoại, tình cờ lướt phải tin nhắn khiến tôi chết sững
Tôi chưa từng hình dung mọi việc có thể diễn ra nhanh đến thế.