Đầu năm bị mẹ chồng đuổi đi, hai ngày sau anh ấy khẩn thiết gọi điện nhờ tôi giúp đỡ
Chẳng bao giờ tưởng tượng nổi, tôi lại rời khỏi nhà chồng, tay xách vali, trong ngày mùng hai đầu năm mới.
Mùng 2 Tết, khi mọi người đang rộn ràng đi chúc Tết, tôi lại co ro một mình trong nhà nghỉ gần bến xe. Tiếng cười nói, tiếng pháo hoa rộn ràng bên ngoài càng khiến lòng tôi lạnh giá. Tất cả chỉ vì một chiếc áo len.
Trước Tết, tôi tranh thủ tăng ca, làm thêm online để có tiền mua sắm. Tôi dành dụm mua cho mẹ ruột - người bị đau khớp nhiều năm - một chiếc áo len dày. Tôi nghĩ, con gái lấy chồng, Tết về biếu mẹ món quà nhỏ là chuyện bình thường.
Thế nhưng, khi vừa mang túi đồ về, mẹ chồng đã nhìn thấy. Bà lục túi, giơ chiếc áo lên với khuôn mặt sa sầm: "Cô có tiền sao không lo cho nhà này? Suốt ngày chỉ biết nghĩ tới nhà ngoại!".
Tôi cố giải thích: "Con dùng tiền của con, mua cho mẹ con cái áo thôi mà mẹ". Câu nói đó như đổ thêm dầu vào lửa. Bà gắt lên: "Lấy chồng rồi mà còn lo nhà mẹ đẻ như vậy thì sống sao nổi? Tiền làm ra phải để vun vén cho gia đình chồng chứ!".
Tôi quay sang nhìn chồng, mong anh nói điều gì đó. Nhưng anh chỉ đứng im, cầm điện thoại, rồi thốt lên: "Thôi… em đừng cãi mẹ nữa". Sự im lặng đó khiến tôi đau đớn hơn cả lời trách móc.
Cơn giận của mẹ chồng bùng lên. Bà cầm cây chổi, đập mạnh xuống sàn và chỉ thẳng ra cửa: "Không chịu được thì đi đi! Tết nhất mà làm xui cả nhà!". Trong 6 năm làm dâu, tôi đã nhịn nhiều lần, nhưng lần này, tôi cảm thấy mình thực sự là người ngoài.
Đêm đó, tôi nằm trên chiếc giường cứng nhà nghỉ, nhìn trần nhà loang lổ. Điện thoại im lìm. Không một tin nhắn hỏi thăm từ chồng.
Sáng mùng 4 Tết, khi đang ở nhà ngoại, điện thoại tôi đổ chuông dồn dập. Chồng tôi gọi với giọng hoảng loạn: "Em đang ở đâu? Mau tới bệnh viện tỉnh! Mẹ bị đau tim, cần mổ gấp. Cần đóng trước 200 triệu!".
Tôi sững người. 200 triệu là toàn bộ số tiền tôi dành dụm suốt mấy năm qua - khoản tiền phòng thân tôi luôn giữ kín. Dù bị đuổi đi, tôi vẫn bắt xe tới bệnh viện. Dù sao cũng là mẹ chồng, là một mạng người.
Hành lang bệnh viện mùi thuốc sát trùng nồng nặc. Khi tìm tới phòng bệnh, tôi nghe thấy tiếng bác sĩ nói gắt qua cửa: "Bác làm vậy là sai rồi. Giả bệnh để yêu cầu người nhà đóng tiền, bệnh viện có thể báo công an".
Qua khe cửa, tôi thấy mẹ chồng ngồi trên giường, sắc mặt hồng hào, tay cầm cốc sữa nóng. Tôi đẩy cửa bước vào, cả phòng im bặt. Mẹ chồng nhìn thấy tôi, mặt tái đi, rồi bất ngờ quỳ xuống: "Mẹ xin lỗi con… Mẹ làm vậy cũng vì thằng út. Nhà gái đòi sính lễ cao quá, nhà mình không biết xoay đâu ra tiền…".
Tôi đứng đờ ra. Hóa ra "cơn đau tim" chỉ là vở kịch. Chồng tôi chạy vào, lúng túng nói: "Anh… anh cũng không biết mẹ làm vậy".
Tôi bật cười, nhưng cổ họng nghẹn lại. Tôi nhớ lại đêm mùng 2, khi bị đuổi ra khỏi nhà, không ai hỏi tôi có buồn không. Còn hôm nay khi cần tiền, tôi lại được gọi là "con".
Tôi nhẹ nhàng gỡ tay mẹ chồng đang nắm ống quần mình, nói chậm rãi: "Con không trách mẹ chuyện tiền, nhưng con cần biết trong nhà này, con là người thân hay chỉ là cái ví?".
Không ai trả lời. Tôi quay sang chồng: "Nếu hôm đó anh đứng ra nói một câu công bằng cho em, có lẽ hôm nay mọi chuyện đã khác".
Tôi không đưa thẻ ngân hàng ngay. Tôi yêu cầu anh xác nhận lại tình trạng thực sự của mẹ với bác sĩ. Nếu thật sự cần điều trị, tôi sẽ cùng lo liệu. Nhưng tôi không thể tiếp tục sống trong gia đình chỉ xem tôi là chỗ dựa tiền bạc khi gặp khó khăn.
Tôi không biết hôn nhân này sẽ đi đến đâu. Chỉ biết rằng, từ khoảnh khắc đứng ở hành lang bệnh viện hôm ấy, tôi đã không còn là người phụ nữ cam chịu. Tôi có thể mềm lòng, nhưng sẽ không mềm yếu. Điều tôi cần giữ không chỉ là trách nhiệm, mà là lòng tự trọng của chính mình.
Tin liên quan
Mẹ trao toàn bộ số tiền đền bù 2,5 tỷ cho chị, Tết đến mẹ gọi, tôi chỉ nói ngắn gọn
Tôi vẫn luôn tin rằng tình cảm gia đình là điều thiêng liêng, chẳng cần phải giành giật. Thế nhưng, trải qua nhiều chuyện, tôi chợt hiểu đôi khi ngay cả những người thân thiết nhất cũng có thể trở nên xa cách, thậm chí còn lạnh lùng hơn cả những người mình mới gặp.
Anh rể cưu mang cho ăn học, khi thu nhập đạt trăm triệu, tôi trở về trả ơn mới nhận ra sự thật phũ phàng
Tôi luôn tự hào vì được anh rể chu cấp đầy đủ để theo đuổi việc học hành, xem mình là người có phước nhất nhà. Thế nhưng, khi đã thành công và có thể kiếm được hàng trăm triệu mỗi tháng, tôi hăm hở trở về trả ơn, thì sự thật phũ phàng khiến lòng tôi bàng hoàng, giằng xé giữa bao cảm xúc: phẫn nộ, xót xa và cả sự hoài nghi về việc có nên buông tha hay không.
Mẹ người yêu phàn nàn vì tôi ăn mấy trái cherry, ba ngày sau anh nhắn tin khiến trái tim tôi giá băng.
Đôi khi, những trải nghiệm tưởng chừng rất đỗi bình thường khi ta đang trải qua. Thế nhưng, chỉ khi đã lùi xa khỏi khoảnh khắc ấy, quay đầu nhìn lại, ta mới chợt nhận ra nó đã định hình lại cách ta yêu thương và cảm nhận về chính mình.
Bà nội lặng lẽ để lại phong thư trước lúc ra về, tôi nghẹn ngào khi tình cờ tìm thấy
Tôi vẫn luôn tin mình là một cô con dâu tạm được. Chẳng có gì nổi trội, nhưng cơ bản vẫn hiểu chuyện, biết lo lắng và giữ phép tắc. Thế rồi, mùa xuân đó đã đến.
Vào phòng ngủ khi nghe tiếng kêu thất thanh, tôi thấy một khung cảnh khiến trái tim mình quặn thắt.
Ở tuổi 34, tôi không còn thuộc về những năm tháng ngây ngô của tuổi trẻ, nhưng cũng chưa phải lúc để từ bỏ những khát khao và niềm tin vào tương lai.