Sau nửa tháng chia tay, tôi đi đón con thì người chồng cũ đưa một tờ giấy cùng đề nghị khiến tôi vội vã bỏ đi.

Lòng tôi trào dâng nỗi tủi hờn lẫn bực dọc. Tôi nhận ra anh đang cố tình đè nặng tâm lý lên tôi.

Ngày đăng: 6 ngày trước
den-don-con-sau-15-ngay-ly-hon-chong-cu-dua-mot-manh-giay-kem-yeu-cau-khien-toi-chay-voi

Tôi và chồng cũ kết hôn theo lời mai mối của họ hàng khi tôi vừa bước sang tuổi 20. Tuổi trẻ với những suy nghĩ giản đơn, tôi chỉ mong tìm được một người đàn ông chịu khó làm ăn và biết lo toan cho gia đình.

Anh hơn tôi 5 tuổi, cùng làm việc tại thành phố. Những buổi hẹn hò đầu tiên chỉ quanh quẩn ở các quán ăn bình dân, chúng tôi chia sẻ với nhau những câu chuyện về quê nhà và những vất vả khi phải sống xa gia đình. Thế nhưng, càng trò chuyện, chúng tôi càng cảm thấy hợp nhau. Những tin nhắn chào hỏi mỗi tối, dù chỉ là "Em ăn cơm chưa?" cũng khiến lòng tôi ấm áp.

Thu nhập của cả hai khi ấy chỉ khoảng 8 triệu đồng mỗi tháng. Tôi chi tiêu không hoang phí nhưng cũng chẳng dành dụm được bao nhiêu. Trong khi đó, anh luôn tự hào vì mỗi tháng đều tiết kiệm được 4-5 triệu. Tôi từng nghĩ, một người đàn ông biết tính toán như vậy chắc chắn sẽ là chỗ dựa vững chắc sau này.

Anh thường chọn những quán ăn giá rẻ, lý giải là để dành tiền lo cho tương lai. Có lần tôi trêu đùa: "Sao anh hay quên mang ví thế?". Anh cười xòa: "Anh đãng trí thật mà". Tôi thương nên nhiều khi chủ động thanh toán. Thi thoảng, anh tặng tôi chiếc kẹp tóc hay đôi tất vài chục nghìn, tôi vẫn vui vẻ đón nhận với suy nghĩ "của ít lòng nhiều".

Tết năm đó, anh về ra mắt gia đình tôi. Vừa đến nơi, anh đã xắn tay áo xuống bếp phụ mẹ tôi nấu nướng. Cảnh tượng ấy khiến bố mẹ tôi hài lòng, gật gù khen: "Thằng này được đấy, biết việc". Gia đình anh chỉ có mẹ già, một góa phụ, nên nhà tôi cũng thông cảm và chỉ nhận 5 triệu tiền sính lễ như một hình thức tượng trưng.

Đám cưới của chúng tôi diễn ra rất đơn giản. Mẹ chồng đưa cho anh 10 triệu, dặn dẫn tôi ra chợ mua đồ cưới. Bà nói: "Đồ phụ nữ thay đổi mau, mua ở chợ vừa rẻ vừa đẹp. Nhẫn cưới cũng chọn loại rẻ nhất, có kỷ niệm là được". Anh cũng đồng tình: "Đeo cho có thôi, sau này ai còn đeo làm gì cho vướng". Lúc ấy, tôi chỉ tin rằng tình yêu mới là điều quan trọng nhất.

Sau đám cưới, tôi về sống chung với mẹ chồng. Bà là người nắm quyền quyết định mọi việc, từ chuyện ăn uống, chi tiêu đến cả những vấn đề riêng tư của vợ chồng tôi. Tôi từng kỳ vọng anh, với vai trò người chồng và là trụ cột, sẽ biết bảo vệ vợ. Nhưng không, anh luôn nghe lời mẹ một cách răm rắp. Mỗi khi tôi góp ý, anh đều gạt đi: "Mẹ anh sống từng này tuổi rồi, em đừng cãi".

Năm thứ hai của cuộc hôn nhân, tôi sinh con gái đầu lòng. Niềm hạnh phúc làm mẹ chưa được bao lâu thì áp lực trong gia đình ngày càng lớn. Mẹ chồng liên tục phàn nàn về cách chi tiêu, cho rằng tôi không biết quán xuyến. Bản thân anh cũng dần thay đổi, trở nên ít quan tâm và dễ nổi cáu. Những cuộc cãi vã bắt đầu xảy ra thường xuyên hơn.

Đỉnh điểm là một lần tranh cãi, anh không kiềm chế được mà tát tôi. Tôi loạng choạng, đầu đập mạnh vào góc tủ khiến máu chảy đầm đìa trên mặt. Cơn đau thể xác không bằng nỗi sốc tinh thần. Thậm chí, anh còn cho rằng tôi làm quá, chỉ đến khi thấy máu mới hoảng hốt đưa tôi vào viện khâu 5 mũi.

Nằm trên giường bệnh, trái tim tôi dường như đóng băng. Không phải vì vết thương trên đầu, mà vì tôi nhận ra người đàn ông từng hứa bảo vệ mình lại có thể ra tay tàn nhẫn đến vậy.

Sau sự việc đó, tôi quyết định chấm dứt cuộc hôn nhân này. Tôi đề nghị ly hôn. Sau một thời gian chần chừ, anh cũng đồng ý. Mọi thủ tục pháp lý diễn ra khá nhanh chóng.

Điều khiến tôi day dứt nhất chính là vấn đề con cái. Hai bên thỏa thuận để con ở với bố, tôi có nghĩa vụ chu cấp 5 triệu đồng mỗi tháng và được quyền đón con mỗi tuần một lần. Tôi biết mình chịu thiệt thòi, nhưng lúc đó tinh thần và thể xác đều kiệt quệ, tôi chỉ muốn rời khỏi ngôi nhà ấy càng sớm càng tốt.

Đêm đầu tiên xa con, tôi gần như thức trắng. Căn phòng trọ nhỏ bé yên tĩnh đến đáng sợ. Hình ảnh con, tiếng gọi "mẹ ơi", mùi tóc con sau mỗi lần tắm cứ ám ảnh tôi. Tôi tự nhủ phải thật mạnh mẽ, chăm chỉ làm việc và tiết kiệm để tạo dựng một tương lai tốt đẹp hơn, khi đó mới có thể giành lại quyền nuôi con.

Hai tuần sau ly hôn, tôi đến đón con theo thỏa thuận. Lần đầu, anh không có nhà, tôi đưa con đi chơi và mua cho bé chiếc bánh kẹp thịt mà con yêu thích. Con ôm cổ tôi hỏi: "Mẹ ơi, sao mẹ không ở nhà nữa?". Tôi nghẹn ngào, chỉ biết trấn an con: "Mẹ ở gần thôi, cuối tuần mẹ lại đón con".

Thế nhưng, đến lần thứ hai, mọi chuyện không còn đơn giản. Anh mở cửa và đưa cho tôi một tờ giấy ghi chi chít các khoản chi tiêu. Anh nói: "Đây là tiền mua đồ cho con nửa tháng qua, hết 10 triệu. Em thanh toán đi rồi hãy đón con". Tôi choáng váng: "Chúng ta đã thỏa thuận 5 triệu mỗi tháng là bao gồm tiền ăn uống, sinh hoạt rồi mà. Sao mới nửa tháng đã hết từng này?". Giọng anh lạnh lùng: "Tiền đó không đủ. Không trả thì lần sau đừng đến đón".

Tôi vừa tức giận vừa tủi thân. Tôi hiểu rõ đây là áp lực mà anh đang cố tình tạo ra. Đúng lúc đó, con gái chạy ra, tôi vội nắm tay con đi xuống cầu thang. Phía sau, giọng anh vẫn văng vẳng: "Lần này anh cho qua, nhưng sau phải rõ ràng tiền bạc!".

Ôm con trong tay, tôi nhận ra mình vừa mạnh mẽ lại vừa yếu đuối. Mạnh mẽ vì đã dám bước ra từ một cuộc hôn nhân bạo lực và không hạnh phúc. Yếu đuối vì vẫn bị ràng buộc bởi những điều bất công liên quan đến con. Tôi biết mình không thể tiếp tục im lặng. Nếu cần thiết, tôi sẽ nhờ đến sự can thiệp của pháp luật để bảo vệ quyền lợi chính đáng của một người mẹ.

Giờ đây, tôi không còn oán trách quá khứ. Bài học lớn nhất cho bản thân là phải thật tỉnh táo và trưởng thành. Hôn nhân không chỉ dừng lại ở những lời hỏi han qua loa hay những lời hứa suông. Nó cần được xây dựng trên nền tảng của sự tôn trọng và trách nhiệm thực sự. Điều tôi mong mỏi nhất lúc này không phải là quay lại, mà là có thể được ở bên con một cách trọn vẹn, không phải run sợ trước những tờ giấy tính toán đầy tính toán và lạnh lùng như thế nữa.

Tin liên quan

img

Anh rể cưu mang cho ăn học, khi thu nhập đạt trăm triệu, tôi trở về trả ơn mới nhận ra sự thật phũ phàng

Tôi luôn tự hào vì được anh rể chu cấp đầy đủ để theo đuổi việc học hành, xem mình là người có phước nhất nhà. Thế nhưng, khi đã thành công và có thể kiếm được hàng trăm triệu mỗi tháng, tôi hăm hở trở về trả ơn, thì sự thật phũ phàng khiến lòng tôi bàng hoàng, giằng xé giữa bao cảm xúc: phẫn nộ, xót xa và cả sự hoài nghi về việc có nên buông tha hay không.