Chàng trai Ấn Độ kết hôn với người phụ nữ Việt từng một mình nuôi ba con, được gia đình chồng trân trọng và yêu thương.

Sau khi ly hôn, chị Duyên (Kim Ji Young, người Hải Phòng) sống ở Hàn Quốc và tự mình nuôi ba đứa con nhỏ. Hành trình làm mẹ đơn thân của chị không chỉ đầy lo toan tài chính, mà còn là những năm tháng một mình gánh vác mọi bề, chăm lo từng miếng ăn, giấc ngủ và việc học hành của các con. Những vết thương lòng khiến chị khép mình lại và không nghĩ sẽ yêu lần nữa. Cho đến khi Aman, một đồng nghiệp trẻ hơn chị, người Ấn Độ theo đạo Sikh, chưa lập gia đình và đang làm việc trong ngành phụ tùng ô tô, bước vào cuộc đời chị.

Ngày đăng: 1 tuần trước
chang-trai-an-do-cuoi-chi-dep-la-me-don-than-3-con-nang-dau-viet-duoc-nha-chong-thau-hieu-thuong-yeu-het-muc

Chị Duyên tiết lộ cơ duyên gặp gỡ chồng Ấn Độ Aman bắt đầu từ mạng xã hội. Anh vô tình thấy ảnh và video của chị trên Facebook và TikTok, đã gửi lời mời kết bạn và nhắn tin làm quen suốt 2-3 tháng nhưng không nhận được hồi âm. “Tôi không trả lời vì sợ bị lừa, và không muốn yêu xa”, chị Duyên kể lại. Lúc đó, khoảng cách giữa họ là gần 3 tiếng lái xe, một rào cản khiến chị cho rằng mọi thứ không thực tế.

Dù vậy, Aman vẫn kiên trì theo đuổi. Anh nhắn tin đều đặn mỗi ngày với những lời chào buổi sáng và chúc ngủ ngon. Chị Duyên thỉnh thoảng mới đáp lại, nhưng không trò chuyện nhiều. Dù bị từ chối nhiều lần khi mời đi cà phê để nói chuyện như những người bạn, anh vẫn không nản lòng.

Bước ngoặt chỉ đến khi chị Duyên đang có tâm trạng buồn, chị mới đồng ý gặp mặt với điều kiện nghiêm ngặt: chỉ gặp một lần ở nơi công cộng, không tiết lộ địa chỉ nhà hay số điện thoại. Địa điểm hẹn là trước cửa một siêu thị lớn. Ngay trước giờ hẹn, chị từng định hủy bỏ. Nhưng câu nói của con gái đã thay đổi mọi thứ: “Chú lái xe từ xa đến mà mẹ không ra gặp thì tội nghiệp chú”. Nghe vậy, chị quyết định ra gặp, dẫn theo hai con trai nhỏ.

Buổi gặp đầu tiên diễn ra đơn giản nhưng đầy ấn tượng. Aman cao lớn (khoảng 1m87) đã cúi chào một cách tôn trọng, tặng chị một bó hoa và cảm ơn vì chị đã đến. Anh xin lỗi vì không chuẩn bị được nhiều quà và hứa sẽ bù đắp sau. Anh còn chủ động chào hỏi các con chị, hỏi chúng thích ăn gì và ngay lập tức mời cả gia đình đi ăn thịt nướng. Bữa ăn đầu tiên của bốn người trôi qua trong không khí vui vẻ, thoải mái.

“Ấn tượng đầu tiên của tôi là anh hiền, vui vẻ, hòa đồng và rất lễ phép”, chị Duyên chia sẻ. Tuy nhiên, chị vẫn giữ khoảng cách, không đưa số điện thoại. Chỉ đến khi chụp ảnh kỷ niệm, Aman mượn điện thoại chị để gọi sang máy mình, từ đó có được số liên lạc trực tiếp.

Thời điểm đó, chị Duyên chỉ coi Aman như một người bạn, thậm chí như em trai, bởi anh ít tuổi hơn và chưa lập gia đình, trong khi chị đã là mẹ đơn thân của ba con. “Hoàn cảnh của chúng tôi quá khác nhau nên tôi lo ngại, không dám nghĩ anh sẽ yêu thương mình thật lòng. Tôi bảo anh gọi mình là chị, nhưng anh nói không và chỉ cười”, chị nhớ lại.

Aman không bỏ cuộc. Sau buổi gặp, anh liên lạc thường xuyên hơn. Mỗi khi chị không nghe máy hay giận dỗi, anh lập tức lái xe đến gặp. Khoảng hơn nửa tháng sau, đến sinh nhật chị Duyên. Khi được hỏi muốn quà gì, chị đã thử lòng bằng cách nói thích vàng. “Tôi nghĩ anh sẽ không tặng, thậm chí còn bỏ chạy”, chị thừa nhận.

Nhưng Aman lại khiến chị bất ngờ. Anh tặng chị một chiếc nhẫn vàng 24K nặng khoảng 2 chỉ. Dù về muộn trong ngày sinh nhật, tối đó anh vẫn cùng bạn lái xe đến tận nhà, mang bánh và hát chúc mừng. Anh còn tổ chức một bữa tiệc nhỏ với bạn bè và gọi video để mọi người cùng chúc mừng chị. “Lúc đó tôi rất vui, vừa bất ngờ vừa xúc động, và bắt đầu có cái nhìn khác về anh”, chị Duyên xúc động kể.

Những hành động chân thành ấy khiến chị suy nghĩ lại. “Là một người phụ nữ từng trải qua đổ vỡ, tôi rất sợ tổn thương lần nữa, sợ định kiến xã hội. Nhưng Aman lại mang đến cảm giác an toàn, tích cực, cho tôi lại niềm tin vào hạnh phúc”, chị bộc bạch. Xuất thân từ gia đình êm ấm ở Ấn Độ, Aman luôn thấu hiểu, chiều chuộng và trân trọng chị, đặc biệt là đối xử rất tốt với các con của chị.

May mắn lớn là các con chị đều quý Aman, gọi anh là bố một cách tự nhiên. Gia đình chị cũng ủng hộ. “Con chính là yếu tố quyết định để tôi có dũng khí đến với anh. Tôi không chỉ lấy chồng cho mình mà còn tìm bố cho các con”, chị chia sẻ.

Về phía gia đình Aman, ban đầu mẹ anh tưởng chị là du học sinh. Khi biết chị là mẹ đơn thân ba con, họ vẫn không phản đối. Mẹ chồng tương lai đã an ủi: “Không có người phụ nữ nào hạnh phúc mà phải ly hôn, một mình nuôi con vất vả”. Bố chồng cũng tôn trọng quyết định của con trai.

Sau gần 3 năm tìm hiểu, cặp đôi quyết định kết hôn. Đầu năm 2025, họ đăng ký kết hôn tại Hàn Quốc và về Việt Nam ra mắt gia đình. Một đám cưới tại Ấn Độ dự kiến được tổ chức vào cuối năm nay.

Hiện vợ chồng chị định cư tại Hàn Quốc để các con tiếp tục học tập. Cách đây một năm, họ chào đón thêm một cậu con trai tên Happy. “Từ khi bé ra đời, cả nhà tôi thêm vui vẻ, hạnh phúc hơn”, người mẹ bốn con hạnh phúc nói.

Để duy trì cuộc sống cho gia đình sáu người, mọi thành viên cùng chia sẻ việc nhà. Ông xã người Ấn Độ rất chăm chỉ, làm hầu hết việc nhà từ nấu ăn, dọn dẹp đến chơi với con khi rảnh rỗi. Về tài chính, Aman giao toàn bộ lương cho vợ quản lý. Chi phí sinh hoạt hàng tháng của gia đình vào khoảng trên dưới 5 triệu Won (tương đương khoảng 100 triệu VNĐ).

Dù đôi lúc có mâu thuẫn nhỏ, Aman luôn là người nhường nhịn và xin lỗi trước. “Anh làm đủ trò cho tôi cười nên chúng tôi ít khi giận nhau lâu”, chị Duyên cười nói. Mối quan hệ với nhà chồng cũng rất thoải mái, bố mẹ chồng không đặt ra áp lực hay yêu cầu nào, luôn vui vẻ hỏi thăm các cháu qua những cuộc gọi hàng ngày.

Trải qua hai cuộc hôn nhân với hai nền văn hóa, chị Duyên rút ra bài học: chìa khóa hạnh phực không nằm ở quốc tịch hay hoàn cảnh, mà ở tình yêu, sự thấu hiểu, tôn trọng và nhường nhịn mỗi ngày. “Khi có khác biệt văn hóa, cả hai càng cần kiên nhẫn, bao dung và biết cảm thông”, chị nhấn mạnh.

Điều chị trân trọng nhất hiện tại là sự ổn định bình dị: các con hòa thuận, chồng chia sẻ gánh nặng gia đình, và có được sự ủng hộ từ những người thân yêu. “Tôi từng nghĩ mình sẽ không dám kết hôn lần nữa. Nhưng rồi nhận ra, nếu gặp đúng người, mình vẫn có thể bắt đầu lại. Qua câu chuyện của mình, tôi mong mọi người có cái nhìn tích cực hơn: những người phụ nữ từng không may vẫn xứng đáng được yêu thương và hạnh phúc”, chị Duyên gửi gắm thông điệp đầy cảm hứng.

Tin liên quan

img

Chàng thạc sĩ người Đức quyết định lấy vợ Việt, ở rể và được gia đình nhà gái đón nhận với nghi lễ cưới hỏi truyền thống đầy đủ.

Đôi khi, tình yêu bắt đầu từ những điều bất ngờ nhất: một lần gặp gỡ ngẫu nhiên, những chia sẻ ngắn, rồi từ đó nảy nở một tình cảm sâu sắc. Câu chuyện của cô tiếp viên hàng không Trần Thị Hồng Diễm (1994, Hưng Yên) và chàng giáo viên quốc tế Fernando Barths (1993, người Đức) cũng vậy. Họ quen nhau trong một tiệc cưới và cùng nhau chọn Việt Nam là nơi dừng chân, kiến tạo tổ ấm.