Người giúp việc lương cao vẫn đêm khuya thổn thức nhớ chồng, tiền lương chiều cho sở thích ăn uống và mua sắm

Đôi lúc, mẹ khuyên tôi nên vận động, tôi thấy hợp lý vì có lợi cho thể chất. Thế nhưng, buổi tập kéo dài từ lúc bình minh đến tận tám giờ. Trở về, tôi dùng bữa, chăm sóc da, mãi gần chín giờ mới bắt đầu công việc dọn dẹp.

Ngày đăng: 5 tháng trước
giup-viec-luong-15-trieu-thang-thich-an-hang-nghien-mua-do-online-nua-dem-khoc-thut-thit-vi-nho-chong

Hành trình tìm người giúp việc nhà phù hợp của tôi đã trở thành một câu chuyện dài đầy mệt mỏi. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình lại cảm thấy nặng ngực chỉ khi nghe đến hai từ "giúp việc". Trước đây, tôi luôn tin rằng có người phụ giúp sẽ giúp cuộc sống nhẹ nhàng hơn, nhất là khi gia đình có con nhỏ. Nhưng thực tế đã dạy tôi một bài học đắt giá: có giúp việc đôi khi còn vất vả và áp lực hơn cả khi tự mình làm mọi việc.

Người giúp việc hiện tại của tôi bắt đầu công việc trong sự kỳ vọng rất lớn. Tháng đầu tiên, mọi thứ diễn ra suôn sẻ. Cô ấy dậy sớm, chăm chỉ và chu đáo. Tôi thở phào nhẹ nhõm, nghĩ rằng mình đã tìm được người hợp tác. Vì gia đình có 3 con nhỏ, tôi hài lòng và đồng ý trả mức lương cao: 15 triệu đồng mỗi tháng.

Tuy nhiên, mọi chuyện bắt đầu thay đổi từ tháng thứ hai. Sự chăm chỉ dần biến mất, thay vào đó là một loạt thói quen khiến tôi vô cùng stress.

Buổi sáng, thay vì dọn dẹp nhà cửa, cô ấy dành hàng giờ để lướt điện thoại. Không chỉ giải trí, cô ấy còn xem live bán hàng, đặt mua và nhận ship liên tục. Nhà cửa bề bộn trong khi shipper ra vào như chốn kho hàng. Tôi cảm thấy bức xúc nhưng lại ngại lên tiếng vì sợ bị cho là khó tính.

Lịch sinh hoạt cũng trở nên khó hiểu. Cô ấy đi thể dục từ 7 giờ sáng và trở về sau 8 giờ, sau đó lại dành thời gian cho bữa sáng và skincare. Gần 9 giờ mới bắt đầu dọn dẹp. Trong khi đó, tôi vừa làm việc vừa phải trông đứa con nhỏ vì cô ấy gần như không đả động gì.

Buổi trưa, sau bữa ăn, cô ấy ngủ đến 3 hoặc 3 giờ rưỡi chiều. Thời gian làm việc thực tế trong ngày rất ít, khiến tôi tự hỏi mình thuê người về để làm gì.

Chuyện ăn uống càng khiến tôi thất vọng. Cô ấy thường từ chối ăn cơm nhà, xin tiền ra ngoài ăn sáng. Cuối tuần thì nhất quyết không nấu ăn với lý do "cần nghỉ ngơi". Bữa trưa cô ấy thường khuyến khích cả nhà ăn ngoài để không phải vào bếp, trong khi tự mình lại gọi đồ ship về. Tất cả chi phí này đều được tính vào tiền sinh hoạt chung.

Tôi đề nghị bữa tối nấu đầy đủ một chút với vài món đơn giản, nhưng thường chỉ nhận được hai món: thịt rang và rau luộc, lặp đi lặp lại.

Có những tình huống vượt ngoài phạm vi công việc. Cô ấy đôi khi khóc đêm vì nhớ chồng. Tôi cảm thông nhưng cũng thấy mệt mỏi, vì tôi thuê người làm việc chứ không có đủ sức để gánh thêm cảm xúc cá nhân của họ.

Vấn đề tài chính cũng phức tạp. Cô ấy thường nhờ tôi trả tiền ship hộ, hứa sẽ hoàn lại khi nhận lương nhưng đến hẹn lại nói chưa có tiền. Số tiền không lớn, nhưng cảm giác bị coi là đương nhiên thật sự rất khó chịu.

Tôi đã nhiều lần tìm người thay thế, nhưng hành trình đó còn ám ảnh hơn. Người thì ăn chay và ngại nhà ăn nhiều thịt. Người khác thì đau xương khớp, không trông được trẻ nhỏ. Có người thậm chí không biết rang thịt. Người thì khôn lỏi, lười biếng. Mỗi lần thay người là một lần thất vọng.

Tôi bắt đầu tự nghi ngờ bản thân: phải chăng mình quá khó tính? Có đêm nước mắt cứ rơi vì bế tắc. Tôi không thiếu tiền thuê giúp việc, nhưng tôi thiếu một người có trách nhiệm thực sự. Đôi khi, tôi còn thèm cảnh không có ai ở nhà, để sự mệt mỏi ít nhất cũng rõ ràng, chứ không phải kiểu mệt mỏi ấm ức, ngột ngạt.

Hiện tại, tôi vẫn đang phân vân giữa việc tiếp tục chịu đựng hay bắt đầu lại từ đầu. Câu chuyện của tôi có lẽ là tình cảnh chung của nhiều gia đình hiện đại: áp lực tinh thần trong việc quản lý giúp việc nhà. Có người giúp việc chưa chắc đã nhàn, mà không có cũng thật khó khăn.

Tôi vẫn hy vọng một ngày nào đó sẽ tìm được một người phù hợp, để ngôi nhà thực sự là tổ ấm, là nơi để trở về, chứ không phải là nguồn cơn của những mệt mỏi triền miên mỗi khi bước chân qua cửa.

Tin liên quan