Người giúp việc nhận lương cao vẫn thu nhặt phế liệu, để nhà cửa bừa bộn, nhưng lý do cô đưa ra khi chủ nhà muốn chấm dứt hợp đồng khiến họ bất ngờ

Khi ánh mặt trời không cho phép, tôi chọn thức dậy lúc ba giờ khuya để lặng lẽ ra đồng. Một sớm, vừa bước ra ngoài, tôi đã giật mình sợ hãi.

Ngày đăng: 5 tháng trước
giup-viec-luong-11-trieu-thang-van-nhat-dong-nat-toc-roi-bay-bua-khap-nha-dinh-cho-nghi-viec-thi-co-dua-ra-bua-ho-menh

Chia sẻ thực tế: Có ai rơi vào tình cảnh giống tôi không? Dạo này tôi thực sự đau đầu vì chuyện giúp việc, đến mức muốn khóc. Nhiều chuyện nghĩ lại vẫn thấy bực bội, xót xa và mệt mỏi, mà không biết giải quyết sao cho ổn thỏa.

Nhà tôi ở chung cư, diện tích vừa phải, luôn được giữ gọn gàng, ngăn nắp. Tôi là người khá kỹ tính về vệ sinh, nên dù không phải lúc nào cũng hoàn hảo, nhưng ít nhất không gian sống luôn sạch sẽ, không bừa bộn hay có mùi lạ.

Thế nhưng, từ ngày có cô giúp việc này, căn nhà của tôi dường như… "đổi vận" theo một hướng khó đỡ.

Điều đặc biệt ở cô giúp việc nhà tôi là một "đam mê" khó hiểu: nhặt rác và đồng nát. Không đơn giản là gom vài chai nhựa, mà cô ấy còn tha về đủ thứ linh tinh.

Ban đầu, tôi cũng thông cảm, nghĩ rằng hoàn cảnh khó khăn nên cô ấy tiết kiệm. Tôi cho qua, nghĩ thương người thì người sẽ tốt lại. Nhưng càng về sau, sự thương cảm ấy dần biến thành gánh nặng.

Tôi đã nhắc nhở đủ cách, từ nhẹ nhàng đến nghiêm khắc, thậm chí có lúc phải lớn tiếng vì quá bức xúc. Thế nhưng, cô ấy không nghe. Không phải không nghe mà là… trốn. Đúng vậy, cứ lúc tôi không để ý là cô lại lén đi nhặt.

Có những hôm, từ chiều đã không thấy cô đâu. Đến tận 7 giờ tối mới lặng lẽ về, tay xách nách mang đầy đồ, người đẫm mồ hôi. Trong khi đó, cơm chưa nấu, bếp chưa động, con thì đói. Tôi đi làm về nhìn cảnh ấy chỉ muốn thở dài ngao ngán.

Tôi nhắc nhở thì cô chỉ cười trừ, bảo "chị đi tí thôi". Một "tí" mà kéo dài từ chiều đến tối.

Cuối cùng, tôi phải ra lệnh cấm. Cấm hẳn việc đi nhặt đồng nát. Tưởng rằng mọi chuyện sẽ chấm dứt. Ai ngờ, cô ấy lại đổi chiến thuật.

Ban ngày không đi được thì… 3 giờ sáng dậy đi nhặt. Có hôm tôi dậy sớm, mở cửa ra hoảng hồn: cửa chính mở toang, nhà vắng tanh. Mãi đến sáng cô mới về, mặt mày tỉnh bơ như chưa có chuyện gì xảy ra.

Đỉnh điểm là khi tôi phát hiện cô chở cả một bao tải to gấp 5 lần người đi bán. Nhìn cảnh tượng ấy, tôi chỉ biết cười trừ trong bực tức: mức độ này còn hơn cả những người nhặt đồng nát chuyên nghiệp.

Thật lòng mà nói, ban đầu tôi rất thương. Nghĩ đến hoàn cảnh khó khăn nên cô ấy mới phải nhặt nhạnh từng thứ nhỏ nhặt. Tôi cho phép một thời gian. Nhưng càng ngày càng quá đà. Nhà tôi vốn chưa bao giờ có gián, vậy mà giờ đây gián chạy khắp nơi.

Tôi không hiểu nổi. Nhà đã trang bị đầy đủ thùng rác phân loại, thùng riêng cho chai lọ… thế mà cô vẫn bảo "không đủ". Đủ hay không tôi không rõ, chỉ thấy góc nhà nào cũng chất đầy túi nilon, gói to gói nhỏ, nhìn mà phát sợ.

Sự việc khiến tôi không thể nhịn được nữa là hôm cô dắt con gái nhỏ của tôi đi bán đồng nát giữa trời mưa. Nhìn cảnh con mình lấm lem, tim tôi thắt lại. Tôi xót con đến phát khóc. Lần đầu tiên, tôi quát mắng um lên. Từ đó, tôi cấm tuyệt đối.

Tưởng mọi chuyện sẽ kết thúc. Nhưng không. Đến giờ, tôi vẫn thấy những túi đồ linh tinh xuất hiện khắp nơi trong nhà. Nhiều hôm tôi bực đến mức chỉ muốn ngồi thừ ra, chẳng buồn nói thêm lời nào.

Ngoài chuyện tích trữ rác, cô còn có một "sở thích" khác khiến tôi nổi da gà: nhặt tóc rối. Tóc rụng, tóc rối, cô đều vê lại, bỏ vào túi nilon. Tôi hỏi để làm gì, cô bảo "bán được 5-10 nghìn". Nghe thì thấy thương, nhưng nghĩ đến cảnh trong nhà lúc nào cũng có túi tóc, túi rác, tôi thực sự sợ hãi.

Tôi đã ngồi lại nói chuyện nghiêm túc. Thống nhất rõ ràng: nếu còn tích trữ, tôi sẽ trừ lương. Cô gật đầu đồng ý. Nhưng đến lúc thực hiện… tôi lại không đành lòng. Tháng nào cũng vậy, chưa trừ được đồng nào.

Nhiều lúc tôi đã định cho cô nghỉ việc. Nhưng rồi lại có "bùa hộ mệnh" của cô lên tiếng.

"Cô nghỉ thì cũng được thôi, nhưng cô sợ con bé sẽ nhớ cô lắm, tối nó không chịu ngủ, cháu lại mệt. Cháu có chấp nhận được không thì cô nghỉ ngay từ hôm nay."

Sự thật là cô đã ở với nhà tôi từ khi con bé còn rất nhỏ. Con tôi quấn cô lắm, đi đâu cũng "cô ơi", tối ngủ cũng đòi gọi cô. Mỗi lần nghĩ đến cảnh cho cô nghỉ, nhìn ánh mắt con là tôi lại chùn tay.

Thật sự là bỏ thì thương, vương thì tội. Ngày nào tôi cũng đau đầu vì chuyện này, hết rác rưởi lại đến chuyện khác. Tôi không phải người hà khắc. Lương cô 11 triệu, con ốm tôi cho thêm, cô về quê tôi không trừ. Tôi nghĩ mình đã cố gắng tử tế hết mức.

Giờ con cũng đã đi học. Tôi tự nhủ, thôi thì cố hết năm nay. Cố thêm một chút nữa, cho tròn nghĩa, tròn tình. Nhưng thành thật mà nói, có những ngày tôi mệt mỏi đến mức chỉ muốn thốt lên: sao làm chủ nhà mà khổ thế này?

Tin liên quan