Cuộc sống hôn nhân của Hoa hậu Ngô Mỹ Uyên và ông xã ngoại quốc làm giảng viên đại học: Không kết hôn và tài chính riêng biệt.

Hoa hậu Ngô Mỹ Uyên và người chồng giáo sư tuy không kết hôn nhưng vẫn xây dựng cuộc sống chung. Họ duy trì sự tự chủ về kinh tế và có những thỏa thuận rõ ràng trong việc chi tiêu cho gia đình.

Ngày đăng: 6 ngày trước
hoa-hau-ngo-my-uyen-va-chong-tay-la-giao-su-khong-co-hon-thu-tien-ai-nay-giu

Hoa hậu Ngô Mỹ Uyên: Hạnh phúc viên mãn bên tổ ấm tại Ý dù không có hôn thú

Đã lâu không có dịp trò chuyện, chị và gia đình vẫn ổn cả chứ? Cuộc sống làm vợ, làm mẹ tại Ý của cựu hoa hậu Việt Nam hiện nay ra sao?

Bé lớn nhà tôi vừa lên lớp 6, bé nhỏ thì lớp 5. Con càng lớn, bố mẹ càng mệt vì trong văn hóa Italy, phụ huynh quản lý con cái rất sát sao từ việc học, chơi thể thao đến quan hệ bạn bè. Ngay cả việc các bé mời bạn về nhà hoặc đến nhà bạn chơi cũng đều phải có người lớn phụ trách.

Tôi chỉ xoay quanh lịch trình của hai con và quán xuyến việc nhà thôi cũng đã hết một ngày. Ở đây, tôi phải tự lo mọi thứ, không có sự hỗ trợ của ông bà hay người thân như ở Việt Nam.

Italy, Pháp và Việt Nam có chế độ giáo dục khá giống nhau, đặc biệt là khối lượng bài tập về nhà rất nhiều. Hai bé nhà tôi học trường công nên phải theo chế độ này. Các bé học trường quốc tế sẽ nhẹ nhàng hơn. Đến tối, ông xã và các con đều mệt nhoài nên cả nhà chỉ vui chơi, giải trí, không học hành gì nữa.

Gia đình tôi gần như ăn 100% món Italy. Tôi có tập cho cả nhà ăn món Việt nhưng thỉnh thoảng họ mới "đổi gió" với phở, gỏi cuốn và chả giò.

Ông xã tôi, giáo sư Marco Casini, thuộc tuýp người nghiện công việc. Anh ấy vẫn ra sách đều đặn và ngày càng mê viết. Dịp Giáng Sinh và Tết Dương lịch vừa qua, cả nhà tôi không đi du lịch như thường lệ vì anh đang bận hoàn thành một công trình nghiên cứu dày 700 trang. Tôi và ông xã như thuộc về hai thế giới khác nhau, nhưng nhờ vậy chúng tôi hiếm khi xảy ra xung đột.

Càng lớn, các con lại càng tạo ra nhiều "thách thức". Việc chăm sóc, dõi theo con trưởng thành, trả lời ngày một nhiều câu hỏi từ chúng khiến tôi thấy cuộc sống luôn đầy điều mới mẻ, không hề nhàm chán. Hiện tại, các con đã có ý kiến riêng, thậm chí còn đòi cố vấn thời trang cho tôi.

Là Tổng Thư ký Cơ quan quản lý Lưu vực miền Trung Apennines, Marco thường xuyên lên truyền hình để giải thích về các hiện tượng thời tiết. Gần đây, anh thường nhờ tôi chọn giúp trang phục mỗi khi lên hình.

Ở tuổi 52, tôi duy trì vóc dáng bằng cách tranh thủ 3 tiếng mỗi ngày (9-12h) khi các con ở trường để chơi thể thao và xây dựng các mối quan hệ xã hội. Tôi hiện là thành viên của 3 câu lạc bộ tennis và 1 câu lạc bộ golf. Các thành viên ở đây làm việc trong nhiều lĩnh vực như văn hóa, truyền hình, luật sư... nên đây cũng là nơi tuyệt vời để giao lưu.

Trong khi đó, câu lạc bộ golf lại có khá nhiều thành viên thuộc các dòng dõi quý tộc xưa ở Italy. Chính chủ câu lạc bộ cũng là một nữ công tước. Đôi lúc, tôi cảm giác các CLB như một xã hội thu nhỏ, ngoài chơi thể thao còn phải biết cách hòa đồng với cộng đồng.

Ngoài ra, tôi còn duy trì việc học piano 2 buổi/tuần tại một nhạc viện. Do quen giám đốc, tôi gửi các con học đàn tại đây và tiện thể theo học luôn.

Mỗi ngày của tôi xoay quanh đi chợ, chơi thể thao hay đưa đón con nên tôi thấy không cần trang điểm. Phụ nữ xung quanh tôi hầu hết chỉ trang điểm khi dự tiệc hoặc các dịp lễ quan trọng. Tôi đã thay đổi phong cách từ thời còn sống ở Mỹ để hòa hợp hơn với cộng đồng tại Rome.

Tôi và Marco không có hôn thú nên tiền ai nấy giữ, cũng không có quỹ chung. Trong nhà, tôi đóng tiền điện, nước, sinh hoạt phí của hai bé... còn ông xã lo các khoản lớn hơn như học phí của con, chi phí du lịch cho cả gia đình quanh năm.

Tôi lập gia đình để có người bạn đồng hành giúp mình tốt hơn trong cuộc sống, chứ không mơ về một cuộc hôn nhân cổ tích. Từ trẻ, tôi đã có tính tự lập rất cao và luôn tự giải quyết vấn đề của mình. Trong gia đình, ai khá hơn thì lo nhiều hơn, không ai so đo tỵ nạnh.

Tôi hoàn toàn hài lòng với cuộc sống hiện tại. Cứ mỗi 10 năm, tôi lại có một sự thay đổi lớn: ngoài 20 sang Mỹ, ngoài 30 sang châu Âu, ngoài 40 thì làm mẹ. Vài ngày nữa thôi, tôi sẽ đón tuổi 52. Dù cuộc sống luôn thay đổi, tôi vẫn thấy hài lòng, không lo âu, sợ hãi.

11 năm an cư ở Italy, tôi thấy yên bình. Có lẽ vì tôi đã dung hòa được cả ba nền văn hóa, ba kiểu sống hoàn toàn khác nhau: Việt Nam, Mỹ và Ý.

Tin liên quan