Thăm chồng già ở viện dưỡng lão, con gái chồng chất vấn mẹ kế bằng lời lẽ chua xót

Bài viết phản ánh thực tế khắc nghiệt mà không ít người phụ nữ lớn tuổi trong các cuộc hôn nhân thứ hai phải trải qua.

Ngày đăng: 2 tuần trước
den-vien-duong-lao-tham-chong-u100-con-gai-rieng-cua-ong-chi-mat-me-ke-hoi-mot-cau-dang-long

Bà Trương (85 tuổi, Thượng Hải, Trung Quốc) chia sẻ câu chuyện hôn nhân muộn màng của mình. Trước khi đến với người chồng hiện tại, bà từng trải qua một cuộc hôn nhân đổ vỡ. Người chồng mới lớn hơn bà 8 tuổi, có 4 người con đã trưởng thành. Bà không màng tranh giành tài sản, chỉ mong có bạn già bầu bạn nên đã đồng ý kết hôn.

Đám cưới diễn ra đơn giản. Bà xách túi vải chuyển vào căn nhà tập thể cũ, sống cùng 5 bố con ông, bắt đầu 27 năm của một cuộc “hôn nhân kiểu bảo mẫu”.

Mọi chi tiêu, từng cọng hành lá, củ tỏi đều được bà Trương ghi chép tỉ mỉ vào cuốn sổ đã ố vàng. Mỗi tháng, chồng đưa bà 50 - 100 tệ (180 – 370 nghìn đồng) tiền tiêu vặt. Tiền chợ phải ghi rõ ràng, không được sai một xu.

Bốn năm sau đám cưới, chồng bà nghỉ hưu. Công việc chăm sóc của bà không chỉ dành cho một người mà còn cho cả gia đình nhỏ của 4 người con riêng, vì họ thường xuyên đưa con cái đến ăn. Dù vậy, bà hiếm khi được các con riêng gọi một tiếng “mẹ”. Họ cũng thờ ơ với bà.

Năm 2010, chồng bà nhập viện vì bệnh tim. Bà túc trực 43 đêm, ngủ trên ghế xếp đến đau thắt lưng. Một lần đi chợ, bà ngã trước sạp rau. Khi xe cấp cứu đến, con trai riêng lẩm bẩm: “Viện phí ai trả?”. Sau khi xuất viện, chân trái bà yếu hẳn, nhưng mỗi ngày vẫn lết vào bếp nấu ăn.

Cao huyết áp, tiểu đường lần lượt tìm đến, lọ thuốc chất đầy ngăn kéo. Con gái riêng nói: “Thuốc của bố mẹ đừng để chung, lấy nhầm phiền lắm”.

Sổ hưu của chồng do con trai cả nắm giữ. Hơn 6000 tệ (hơn 22 triệu đồng) tiền lương hưu hàng tháng của ông, bà chưa từng chạm tới. Năm 2023, chồng bà được chẩn đoán mắc Alzheimer. Nửa đêm bà phải dậy 3 - 4 lần đưa ông đi vệ sinh, ban ngày vẫn giặt giũ nấu nướng. Hàng xóm thấy bà run rẩy mang rác, khuyên nghỉ ngơi, bà chỉ lắc đầu: “Quen rồi”.

Một hôm, 3 người con riêng bất ngờ đến, thông báo đã đặt xong giường ở viện dưỡng lão. Hai tiếng sau, người chồng 93 tuổi của bà được dìu lên xe. Bà cầm túi vải định đi theo thì bị con gái riêng chặn lại: “Bà đi theo là có ý gì?”. Bà đành đứng lại.

Sau đó, bà Trương tìm đến viện dưỡng lão xin ở cùng chồng, nhưng con gái riêng chỉ tay vào mặt bà trước mặt nhân viên: “Ở nhà tôi 27 năm không trả tiền còn chưa đủ sao?”.

Uất nghẹn, bà lật cuốn sổ chi tiêu định giải thích, nhưng con trai riêng giật cuốn sổ: “Tiền tiết kiệm của bố tôi là 700.000 tệ (khoảng 2,6 tỷ), bà định chia à?”.

Hiện tại, bà Trương có lương hưu 1500 tệ (khoảng 5,5 triệu đồng) mỗi tháng. Bà trả 800 tệ (gần 3 triệu) tiền thuê nhà, 700 tệ (khoảng 2,6 triệu) mua thuốc huyết áp và tiểu đường. Có lần bà chống gậy đến viện dưỡng lão, thấy chồng mặc áo len mới đang phơi nắng, con gái riêng đút quýt cho ông. Bà đứng đó 10 phút thì bảo vệ đến thông báo: “Thăm phải có con cái đặt lịch trước”, khiến bà đau lòng.

Giờ đây, bà Trương không biết phải làm sao. Bà vô cùng hối hận, ngẫm rằng nếu năm xưa đi làm bảo mẫu ở Thượng Hải, mỗi tháng có thể tiết kiệm 4000 tệ (gần 15 triệu đồng). 27 năm cũng hơn 1 triệu tệ (khoảng 3,7 tỷ đồng), đủ sống trong viện dưỡng lão tốt. Nhưng ngày đó, vì tin lời người mai mối nói đàn ông Thượng Hải đáng tin, về già có chỗ dựa, bà đã nghe theo.

“Năm xưa cưới chồng, anh ta nói: ‘Bà lo việc nhà, tôi lo việc ngoài’. Tôi tin tưởng nên ở nhà nội trợ. Không ngờ đổi lại 27 năm hôn nhân cố gắng làm việc như một bảo mẫu, giờ tôi chỉ có căn nhà thuê dột nát này”, bà Trương cay đắng chia sẻ.

Tin liên quan