Lương 25 triệu mỗi tháng, 3 người trông con vẫn lần lượt nghỉ việc; khi rõ nguyên nhân từ phía nhà chồng, nàng dâu "nổi điên"
Tôi hoàn toàn bế tắc, chỉ muốn dắt các con ra sống riêng.
Tôi từng tin mình là người phụ nữ may mắn trong cuộc sống hôn nhân và gia đình.
Thời đại học, tôi là hoa khôi của trường, học tốt, năng nổ hoạt động và có nhiều người theo đuổi. Nhưng cuối cùng, tôi chọn kết hôn với Minh - người bạn cùng lớp hiền lành, ít nói, luôn mang lại cho tôi cảm giác an toàn. Gia đình chồng tôi có điều kiện: bố chồng là chủ chuỗi nhà hàng, khách sạn lớn trong thành phố, còn mẹ chồng mất từ khi chồng tôi học cấp ba. Có lẽ vì thế, ông dồn toàn bộ yêu thương cho con trai và sau này là hai cháu nội sinh đôi.
Sau cưới, tôi sinh cùng lúc hai bé gái. Ngày biết tin có cháu sinh đôi, bố chồng vui đến bật khóc ngay tại bệnh viện. Ông sắm đủ đồ đắt tiền cho các cháu, từ nôi điện, máy tiệt trùng, xe đẩy ngoại nhập đến quần áo hàng hiệu. Ông còn tuyên bố khiến cả nhà bất ngờ: “Chăm hai đứa nhỏ không thể để con dâu vất vả. Thuê luôn ba bảo mẫu, lương 25 triệu mỗi người mỗi tháng”.
Nghe vậy, tôi vừa ngỡ ngàng vừa xúc động. Ba bảo mẫu thay phiên chăm con, việc nhà đã có người giúp việc lo liệu, nên tôi gần như chỉ tập trung cho con bú và nghỉ ngơi hồi sức. Bạn bè ai cũng nói tôi “sướng như bà hoàng”.
Thế nhưng chỉ sau ba tháng sau sinh, bảo mẫu đầu tiên xin nghỉ. Tôi khá tiếc vì chị làm việc rất tốt và rất yêu trẻ. Bố chồng chỉ lạnh nhạt nói: “Không hợp thì nghỉ, thiếu gì người làm”. Nhưng chưa đầy một tháng sau, người thứ hai cũng nghỉ, rồi đến người thứ ba.
Điều bất thường là cả ba đều xin nghỉ đột ngột, dù mức lương cao mà nhiều người mơ cũng không có. Công việc chăm trẻ cũng không quá áp lực vì trong nhà luôn có nhiều người hỗ trợ.
Tôi bắt đầu thấy có điều gì đó không ổn. Nhưng thời điểm đó tôi vừa trở lại công ty, sáng đi tối về, nhiều hôm mệt rã rời chỉ muốn ngã xuống giường nên không để tâm sâu. Cho đến một ngày, cô hàng xóm sát nhà kéo tôi lại hỏi nhỏ: “Con có biết vì sao mấy cô bảo mẫu nghỉ liên tục không?”. Tôi lắc đầu ngạc nhiên. Cô thở dài: “Vì bố chồng con đó!”.
Tôi chết lặng. Hóa ra từ lâu, chuyện bố chồng thường xuyên quát mắng bảo mẫu đã trở thành đề tài trong khu. Ông thương cháu đến mức gần như không để ai chăm theo cách riêng. Có cô chỉ pha sữa chậm vài phút đã bị quát giữa phòng khách. Có cô bế cháu ra phơi nắng sáng thì ông nổi giận vì sợ cháu “trúng gió”. Thậm chí, ông từng mắng một bảo mẫu bật khóc chỉ vì chị không mang thêm tất cho em bé trong khi trời hơn 30 độ.
Không chỉ góp ý, ông còn dùng nhiều lời lẽ nặng nề. Nghe đến đó, tôi như choáng váng. Tối hôm ấy, tôi ngồi xem lại camera trong phòng con - thứ trước giờ tôi chưa từng xem kỹ. Và tôi thực sự sốc. Bố chồng can thiệp gần như mọi việc: thay tã, pha sữa, giờ ngủ của hai bé. Bảo mẫu làm gì ông cũng không hài lòng. Ông đứng cạnh chỉ đạo liên tục, trái ý là cáu gắt ngay.
Tôi hiểu vì sao không ai trụ nổi. Điều khiến tôi đau nhất là ánh mắt của bố chồng khi nhìn hai đứa trẻ. Ông thương cháu thật lòng. Sau khi mẹ chồng qua đời, có lẽ hai bé là niềm vui lớn nhất đời ông. Ông sợ cháu lạnh, sợ cháu đói, sợ con tôi khóc dù chỉ một chút.
Nhưng tình yêu ấy đang trở thành áp lực cho tất cả. Đêm đó tôi gần như thức trắng. Tôi vừa giận, vừa thương ông. Giận vì sự áp đặt vô lý khiến gia đình rối ren, nhưng cũng thương vì tôi biết ông đã cô đơn quá lâu nên dồn hết tình cảm vào cháu nội.
Hôm sau, tôi quyết định nói chuyện thẳng thắn với bố chồng. Ban đầu ông nổi nóng: “Bố làm tất cả cũng vì hai đứa nhỏ thôi!”. Tôi cố giữ bình tĩnh: “Nhưng bố không thể yêu cháu bằng cách kiểm soát mọi thứ như vậy. Con biết bố thương các bé, nhưng nếu cứ bao bọc quá mức, sau này các con sẽ khó tự lập”.
Ông im lặng. Tôi nói rõ rằng các bảo mẫu nghỉ việc không phải vì lương thấp hay việc nặng, mà vì họ thấy bị xúc phạm và không được tôn trọng. Tôi cũng chia sẻ: trẻ nhỏ không thể lớn lên khỏe mạnh nếu người lớn luôn sống trong hoảng hốt, lo sợ và nuông chiều quá đà.
Ngày hôm đó, lần đầu tôi thấy bố chồng ngồi lặng rất lâu. Vài ngày sau, ông chủ động xin lỗi cô bảo mẫu mới. Ông cũng cố gắng kiềm chế hơn, không còn đứng cạnh soi xét từng chút như trước. Dĩ nhiên, ông vẫn rất cưng cháu. Nhưng ít nhất, ông đã bắt đầu học cách tin tưởng người khác và chấp nhận rằng yêu thương một đứa trẻ không chỉ là bảo vệ con khỏi mọi thứ, mà còn là cho con cơ hội lớn lên đúng cách.
Làm mẹ rồi tôi mới thấm: điều khó nhất trong một gia đình đôi khi không phải thiếu tiền hay thiếu người chăm con, mà là làm sao để những người yêu thương đứa trẻ biết cách yêu đúng.
Tâm sự từ độc giả lanhuong…@gmail.com
Tin liên quan
Bỏ khoản tiền lớn mời nhà ngoại đi nghỉ mát, chàng rể bàng hoàng trước bí mật lộ diện tại nơi lưu trú
Chúng tôi hụt hẫng khi nghe thấy những gì các con đang trao đổi.
Đột ngột ghé thăm 4 nhóc đang trú hè ở nhà nội, tôi tức tốc đón chúng quay về phố thị ngay.
Ngay lúc về nhà, nhìn bốn trẻ nhỏ da sạm lại. Vẻn vẹn ít hôm mà chúng gầy rộc, gương mặt phong trần khiến tôi nhói lòng.
Nữ sinh THCS mỗi sáng đến trường đều lén mang trang phục tới góc khuất, sự thật phía sau khiến người mẹ choáng váng.
Người phụ nữ không thể ngờ chính mình lại phạm phải một lỗi lầm nghiêm trọng đến vậy.
Ông bố chồng bức xúc vì con dâu giữ cháu trong nhà sau Tết, lời trách móc dẫn đến tình huống éo le
Biết được nguyên nhân từ con dâu, ông bố chồng đứng hình.
Sắp qua đời, chị dâu tiết lộ bí mật về đứa trẻ, khiến tôi quyết định chấm dứt cuộc hôn nhân của mình.
Chị dâu lâm bệnh, anh xã đề nghị tôi tạm thời chăm sóc cháu bé để giúp đỡ gia đình.