Đột ngột ghé thăm 4 nhóc đang trú hè ở nhà nội, tôi tức tốc đón chúng quay về phố thị ngay.

Ngay lúc về nhà, nhìn bốn trẻ nhỏ da sạm lại. Vẻn vẹn ít hôm mà chúng gầy rộc, gương mặt phong trần khiến tôi nhói lòng.

Ngày đăng: 1 tháng trước
gui-4-con-ve-que-nghi-he-voi-ong-ba-noi-mot-lan-ve-tham-bat-chot-toi-voi-va-dua-con-tro-lai-pho

Gửi 4 con về quê tránh nóng, người mẹ sốc nặng khi thấy mâm cơm đạm bạc và sự thật về lòng tốt của ông bà nội

Cứ mỗi độ hè về, bài toán "gửi con đi đâu" lại khiến các bậc phụ huynh ở thành phố đau đầu. Với gia đình tôi, áp lực này nhân lên gấp bốn khi các con đang ở độ tuổi từ tiểu học đến cấp hai. Chi phí học thêm, tiền gửi trẻ và sinh hoạt đắt đỏ tại đô thị khiến kỳ nghỉ hè trở thành gánh nặng tài chính không nhỏ.

Nghe lời thúc giục từ bố mẹ chồng: “Mang các cháu về quê, không khí trong lành lại có ông bà chăm sóc”, tôi quyết định đưa cả 4 đứa trẻ về quê nội. Trước khi đi, mẹ chồng còn khẳng định chắc nịch rằng ông bà lo liệu được hết, bảo vợ chồng tôi cứ yên tâm làm việc. Tin lời bà, tôi bàn giao con rồi quay trở lại thành phố.

Tuy nhiên, "tuần trăng mật" của kỳ nghỉ hè ngắn ngủi kết thúc chỉ sau vài ngày. Các con liên tục gọi điện mách mẹ về việc bị bắt ra đồng gặt lúa, phơi thóc dưới nắng gắt, hay phải đi cắt cỏ cho cá ăn. Dù ban đầu tôi nghĩ để trẻ vận động là tốt, nhưng tiếng khóc thút thít vì mệt mỏi của các con khiến tôi đứng ngồi không yên.

Đỉnh điểm của mâu thuẫn bắt đầu từ một cuộc điện thoại. Khi tôi đề nghị mẹ chồng đừng bắt các cháu làm việc nặng, chị dâu đang sống cùng ông bà liền xen vào: “Có làm mới có ăn, trẻ con giờ sướng quá nên lười”. Câu nói này khiến tôi nóng mặt, tôi lập tức phản pháo rằng mình gửi con cho ông bà chứ không nhờ vả anh chị.

Thực lòng, tôi biết kinh tế của anh chị dâu đang khó khăn do anh đang dưỡng thương, nhưng tôi đinh ninh bố mẹ chồng có lương hưu 6 triệu đồng mỗi tháng – con số đủ để chi trả sinh hoạt phí cơ bản cho các cháu ở quê. Sự thấp thỏm khiến tôi quyết định về thăm con đột xuất sau một tuần gửi gắm.

Bước vào sân nhà, tôi xót xa khi thấy 4 đứa con đen nhẻm, gầy sọp đi hẳn. Nhưng điều khiến tim tôi thắt lại chính là mâm cơm trưa của cả gia đình: chỉ có bát canh rau, đĩa đậu phụ, vài quả cà pháo và bát cá kho nhỏ. Nhìn các con ăn ngấu nghiến bát cơm trắng với thức ăn đạm bạc, tôi không kìm được cơn giận và chất vấn chị dâu về chế độ dinh dưỡng của các cháu.

Chị dâu không ngần ngại đáp trả: “Không có tiền thì lấy đâu ra đồ ngon, chú thím gửi con về nhưng có gửi đồng nào đâu?”. Quá bất ngờ, tôi quay sang hỏi bố mẹ chồng về khoản lương hưu, để rồi nhận lại một sự thật ngỡ ngàng: Toàn bộ tiền tiết kiệm hưu trí ông bà đã dồn hết cho vợ chồng tôi mua nhà ở thành phố từ trước. Hiện tại, lương hưu của ông bà chỉ đủ tiền thuốc men, mọi chi tiêu trong nhà đều dựa vào đồng lương ít ỏi của chị dâu.

Trong cơn tự ái và thất vọng vì cho rằng mình bị “lừa” về quê để chịu khổ, tôi tuyên bố: “Nếu gửi con về quê mà còn phải mất tiền thì thà tôi để các cháu ở thành phố học hè còn hơn”. Cuộc tranh luận nảy lửa khiến chị dâu đuổi mẹ con tôi ra khỏi nhà. Ngay trong đêm, tôi thu dọn đồ đạc, đưa các con bắt xe trở lại thành phố trong sự ấm ức tột độ.

Trở về nhà, nhìn các con gầy đi sau một tuần ngắn ngủi, tôi vẫn không ngừng tự hỏi: Trong câu chuyện này, tôi đã sai ở đâu hay chính sự khắc nghiệt của thực tế đã phá vỡ giấc mơ về một kỳ nghỉ hè yên bình ở làng quê?

Tin liên quan