Tôi lặng lẽ lên kế hoạch, khiến chị dâu từ bỏ ý định tranh giành quyền chăm sóc mẹ chồng có lương hưu cao.
Hiện tại, mẹ chồng tôi nhận lương hưu mỗi tháng gần 15 triệu. Bà chỉ giữ lại một phần nhỏ cho các khoản sinh hoạt cá nhân, thường cũng dành mua đồ cho các cháu. Toàn bộ số tiền còn lại bà đều giao tôi quản lý. Tôi dùng nó cho các chi phí chung và cũng tiết kiệm được một phần.
Mẹ chồng tôi năm nay 68 tuổi, là một người phụ nữ hiền lành, khỏe mạnh và hết lòng thương yêu con cháu.
Từ khi tôi sinh con đầu lòng, bà đã chuyển về sống chung để giúp đỡ. Bà nhanh nhẹn, quán xuyến mọi việc, sáng nào cũng dậy sớm nấu ăn, dọn dẹp, chăm cháu từng bữa sữa, giấc ngủ. Vợ chồng tôi đi làm cả ngày, tối về chỉ việc hưởng trọn bữa cơm nóng hổi và vui chơi cùng con.
Những hôm tăng ca về muộn hay đi đâu đó thư giãn, tôi hoàn toàn yên tâm vì đã có mẹ ở nhà lo chu toàn. Nhìn bà bế cháu, dỗ dành cháu ngủ ngon lành, lòng tôi trào dâng niềm biết ơn vô hạn.
Chồng tôi là con út, trên có hai chị gái đều ở gần, cách nhà chưa đầy chục cây số. Các cháu nhà chị đã lớn, việc chăm con nhẹ nhàng hơn nhiều. Trước đây, khi các chị sinh con, mẹ chồng cũng đã từng xuống ở giúp đỡ, từ chăm cháu đến lo cơm nước. Thời đó bà còn đi làm, có đồng ra đồng vào cũng san sẻ cho các chị để đỡ đần chi phí. Mọi chuyện diễn ra tự nhiên, không một chút tính toán.
Hiện tại, mẹ chồng tôi có lương hưu gần 15 triệu mỗi tháng. Bà chỉ giữ lại một hai triệu để tiêu vặt, thường cũng dùng mua sữa, đồ cho cháu nội. Phần còn lại bà đưa hết cho tôi để chi tiêu gia đình và tích cóp chút ít.
Đầu năm, hai vợ chồng tôi gom góp, cộng thêm khoản tiết kiệm ấy, đã mua được một mảnh đất đứng tên chung. Tôi không ngờ chính việc này lại trở thành ngòi nổ cho những xáo trộn sau đó.
Từ khi biết chuyện mua đất, thái độ của hai chị chồng bắt đầu khác lạ. Không nói thẳng nhưng tôi cảm nhận rõ sự không thoải mái. Rồi một ngày, các chị đề xuất muốn "giành" mẹ về nuôi. Lý do rất đẹp: mẹ già rồi, ở với các chị cho tiện chăm sóc. Tôi nghe mà lòng nặng trĩu, bởi trước đó chính các chị rất thoải mái khi mẹ ở với chúng tôi.
Nhà tôi thật lòng muốn mẹ ở cùng. Bà cũng đã quen sinh hoạt, quen chăm cháu và nhịp sống nơi đây. Nhưng bà rơi vào thế khó xử. Cứ ở với chúng tôi vài hôm, các chị lại gọi điện, rồi xuống tận nơi đón bà đi.
Cuối cùng, chị cả đề xuất: "Thôi, giờ chia đều đi. Mỗi nhà mẹ ở bốn tháng cho công bằng, khỏi tranh giành."
Vậy là từ giữa năm ngoái, mẹ chồng tôi bắt đầu cuộc sống xoay vòng giữa ba nhà. Gần đây bà mới về lại nhà tôi. Tôi tưởng mọi chuyện sẽ êm xuôi, nào ngờ sóng gió lại nổi lên khi hai chị muốn bà ở hẳn bên đó, khiến mẹ chồng càng thêm bối rối.
Trước tình thế ấy, tôi đã nghĩ ra một kế và mách nhỏ cho mẹ chồng.
Hôm đó, mẹ chồng tập trung cả gia đình lại. Bà chậm rãi lên tiếng, giọng nhỏ nhẹ nhưng rành rọt: "Các con à, mẹ suy nghĩ nhiều rồi. Giờ mẹ sẽ đến ở hẳn nhà các chị, không ở nhà út nữa. Mẹ thấy các chị hiếu thảo quá, mẹ không muốn các con vì mẹ mà bất hòa."
Chị cả gật gù, chị hai im lặng. Tôi liếc nhìn chồng, thấy anh cúi đầu. Mẹ chồng nói tiếp: "Tiền lương hưu của mẹ, mẹ chia làm hai. Một nửa đưa cho thằng út để lo hương khói cho bố, sau này còn phụng dưỡng mẹ. Một nửa mẹ gửi tiết kiệm, phòng khi ốm đau, không phiền con cháu."
Đến đây, chị hai bỗng cất giọng đầy bực bội: "Sao mẹ lại chia thế? Nếu mẹ ở nhà con, con chăm mẹ thì tiền cũng phải để bên con chứ."
Mẹ chồng nhìn chị, ánh mắt hiền từ nhưng kiên định: "Mẹ tưởng con muốn đón mẹ về là để phụng dưỡng, báo hiếu?"
Căn phòng chợt im bặt. Hai chị chồng ban đầu còn phản ứng, nhưng rồi cũng lặng thinh.
Một tháng trôi qua, không thấy các chị xuống đón mẹ. Mẹ vẫn ở nhà tôi, ngày ngày chăm cháu, nấu cơm như xưa. Tôi gọi điện hỏi thăm, chị cả chỉ đáp ngắn gọn: "Dạo này bận quá, chắc chưa đón mẹ lên được." Chị hai cũng hồi đáp tương tự. Không ai nhắc lại chuyện đón mẹ về ở nữa.
Hai vợ chồng tôi thở phào nhẹ nhõm.
Muốn nuôi mẹ là các chị, ủng hộ quyết định mẹ ở hẳn cũng là các chị, vậy mà giờ chẳng thấy ai hành động. Mẹ chồng tôi vẫn im lặng, không trách móc, cũng chẳng thúc giục. Đôi khi tôi thấy bà ngồi thẫn thờ nhìn ra cửa...
Dù giành chiến thắng trong "cuộc chiến" này, nhưng tôi không khỏi trăn trở: Rốt cuộc điều người ta tranh giành là mẹ, hay là đồng lương hưu của bà? Nếu thực sự hiếu thảo, sao lại để một người gần bảy mươi tuổi phải chờ đợi, phải băn khoăn giữa các con? Nếu thật lòng thương mẹ, sao lại im lặng khi bà đã giãi bày mong muốn?
Tin liên quan
Chuẩn bị từ sớm: Ba việc cha mẹ một con cần làm để tuổi già an yên, con cái đỡ vất vả
Nắm bắt được ba yếu tố này sớm chừng nào, cuộc sống của chúng ta về già càng thư thái chừng ấy, đồng thời cũng giảm bớt gánh nặng cho thế hệ tiếp theo.
Người giúp việc nhận lương cao vẫn lười biếng, cho đến khi tôi bất ngờ ghé thăm và chứng kiến cảnh cô chăm sóc cha già
Đến cuối tháng, tôi định trao đổi và thôi việc cho người giúp việc. Thế nhưng, tôi bỗng ngộ ra rằng, bố con tôi thật sự là những người có phước.
Ba năm tận tụy trông cháu, mệt mỏi chẳng dám ngơi, bà mẹ chồng bàng hoàng nghe lời con dâu
Thời trẻ, tôi từng nghĩ mẹ mình quá khắt khe và lỗi thời. Giờ đây, những bài học tôi tích lũy được sau bao năm dạy dỗ con mình cũng bị coi là lạc hậu.
Dành cả tuổi già chăm con, giữ nhà, cạn kiệt lương hưu, đến khi lâm bệnh tôi mới thấy hối tiếc
Một hôm, tôi bông đùa mà cũng thật lòng: "Mọi chi tiêu trong nhà đều trông cậy vào mẹ, từ cơm nước đến tiền nong". Con tôi cười lớn: "Dù sao tiền mẹ để dành rồi cũng sẽ đến tay con mà".
Đến tuổi xế chiều, tôi chợt nhận ra: Có một nơi an yên cho tuổi già, không phải là căn nhà có con trai trụ cột.
Cậu con trai nghẹn ngào: "Trước giờ con cứ ngỡ hiếu thuận chỉ là chu cấp vật chất." Người cha nhẹ nhàng an ủi: "Tình cảm thực sự là cùng nhau thấu hiểu và nâng đỡ, đâu phải là sự trói buộc."