Huyền thoại về loài hoa rực lửa mang tên Phượng

Hè về, kỳ thi cận kề, những đóa phượng vĩ lại bừng lên sắc thắm, rực rỡ khắp các tán cây, phủ kín một góc trời...

Ngày đăng: 7 tháng trước
truyen-co-tich-su-tich-cay-hoa-phuong-do

Sự tích cây hoa Phượng đỏ: Câu chuyện cổ tích về lòng yêu nước và tình phụ tử

Ngày xưa, tại một vùng đất đồi, có một võ sư tài ba nổi tiếng khắp nơi. Sau khi vợ mất sớm, ông thương tiếc không lấy ai nữa nên không có con. Ông đã nhận năm người con trai mồ côi trong vùng về làm con nuôi. Ngoài giờ luyện võ, ông cho các con học chữ, mong chúng trở nên văn võ song toàn.

Năm người con tuổi xấp xỉ nhau, khoảng mười ba, mười bốn. Ai cũng học giỏi và tài nghệ múa kiếm lừng danh. Dễ nhận ra họ nhờ năm bộ quần áo đỏ rực mà người cha sắm cho. Họ sống hòa thuận, yêu thương nhau và kính trọng mọi người trong làng.

Đất nước chìm trong loạn lạc khi giặc ngoại xâm tràn vào. Làng mạc cháy rụi, người dân thương vong. Tiếng khóc than và lòng căm phẫn lan khắp nơi. Danh tiếng tên tướng giặc hung ác được đồn đại: hắn có sức mạnh phi thường, có thể đạp gãy cây to, sử dụng cây thương nặng đâm xuyên nhiều người. Người ta còn truyền tai nhau rằng sức mạnh của hắn đến từ việc ăn thịt sống và đặc biệt chỉ ăn xôi gấc.

Khi võ sư định xin vua đi đánh giặc, ông bỗng ngã bệnh nặng, tay chân co quắp. Thầy lang giỏi nhất vùng chẩn đoán ông bị trúng độc. Ai nấy đều nghi ngờ đây là âm mưu của tên tướng giặc nhằm tiêu diệt những người tài trong nước. Vừa uống thuốc giải, người thầy vừa ra sức tập luyện để phục hồi đôi tay đôi chân.

Một buổi sáng, tên tướng giặc bất ngờ dẫn quân ập vào làng. Hắn chứng kiến cảnh võ sư đang luyện công, đạp vào gốc cây sung và nâng cối đá. Cười nhạo, hắn xuống ngựa, dễ dàng đạp gãy cây sung và ném cối đá xuống ao. Hắn trói người thầy lại và ra điều kiện: "Muốn sống, hãy giết một con bò tơ, lọc năm mươi cân thịt ngon, nấu một nong xôi gấc và đội lên đầu mang đến doanh trại của ta trên đồi. Không được dừng nghỉ!"

Lúc đó, năm người con đang đi học xa, chuẩn bị cho kỳ thi. Nghe tin giặc đến, họ lập tức trở về. Biết chuyện, họ nổi giận muốn xông đi giết giặc ngay. Người cha khuyên can: "Không được! Hắn luôn có quân lính vây quanh. Hãy bình tĩnh, ta đã có kế hoạch."

Ông đi vay mượn, mua bò tơ, nấu xôi gấc. Ông đội nia thịt nặng trĩu lên đồi trước, mồ hôi đầm đìa dù chân còn đau. Tên tướng giặc thấy thịt thì thèm thuồng, cười khoái trá. Sau đó, ông lại trở về đội nong xôi to và nặng hơn nhiều. Xôi thơm lừng, nhưng sức ông đã cạn, chân run, cổ mỏi. Dù vậy, ánh mắt ông vẫn sáng quắc và trong lòng tràn đầy quyết tâm.

Tên tướng giặc ngồi trên cao theo dõi, vừa hả hê vừa lo sợ trước ý chí của đối thủ. Thấy nong xôi lảo đảo tiến lên, hắn vội giật gươm của lính hầu, phóng thẳng vào bụng người thầy. Ông gượng đứng dậy, rút lưỡi gươm ra và phóng trả lại.

Bất ngờ, từ trong nong xôi, năm người con được giấu kín bên trong vung kiếm nhảy ra. Như năm tia chớp đỏ, họ cùng lao vào ngực tên tướng giặc. Hắn không kịp trở tay, gục ngã. Quân giặc hoảng loạn tháo chạy.

Giặc tan, năm người con ôm xác cha nuôi khóc thương. Cả làng chung tay lo tang lễ chu đáo. Để tưởng nhớ người cha, năm người con trồng quanh mộ năm cây non, một giống cây có tán lá đẹp và tỏa bóng mát.

Hàng năm, vào ngày giỗ cha, họ lại mặc áo đỏ. Khi năm người con lần lượt qua đời, năm cái cây họ trồng cũng bắt đầu trổ hoa đỏ thắm đúng vào ngày giỗ. Những bông hoa năm cánh rực rỡ, cả cây trông tựa như một mâm xôi gấc khổng lồ - gợi nhớ đến mâm xôi người cha đã đội lên đồi, giấu các con bên trong để diệt giặc. Đó chính là nguồn gốc của cây hoa Phượng ngày nay.

Mỗi độ hè về, mùa thi đến, hoa Phượng lại nở đỏ rực trời. Khi hè qua đi, trên cành lại lấp ló những quả Phượng dài, tựa như những thanh gươm của năm người con trai năm xưa, mãi mãi ghi dấu một huyền thoại về lòng dũng cảm và tình phụ tử sâu nặng.

Tin liên quan