Đang thai kỳ, tôi lơ là chồng, nào ngờ đêm khuya chứng kiến cảnh phản bội

Anh gật đầu đồng ý, thế nhưng ngay sau đó đã lén ra đòn khiến tôi đau nhói.

Ngày đăng: 1 tuần trước
ho-hung-voi-chong-khi-mang-bau-nua-dem-toi-dieng-nguoi-phat-hien-anh-ngoai-tinh

Cuộc hôn nhân của tôi kết thúc theo cách tôi chưa từng nghĩ tới. Mọi chuyện bắt đầu từ thời kỳ mang thai – khoảng thời gian đáng lẽ ngọt ngào nhất lại trở thành bước ngoặt đánh sập tổ ấm của chúng tôi.

Tôi bị nghén theo một cách khác thường. Không chỉ mệt mỏi hay buồn nôn, tôi trở nên cực kỳ nhạy cảm và ác cảm với mọi sự tiếp xúc cơ thể, đặc biệt là chuyện chăn gối. Chỉ cần chồng đến gần, tôi đã thấy bứt rứt khó chịu. Dù biết nhiều người nói bà bầu vẫn có thể sinh hoạt vợ chồng bình thường, thậm chí còn tốt nếu biết cách, tôi đã không tìm hiểu và cũng chẳng muốn cố gắng. Tôi thẳng thừng tuyên bố với chồng: suốt thai kỳ, tôi không muốn gần gũi.

Tôi biết anh ấy buồn. Nhưng anh không ép buộc, cũng chẳng trách móc. Anh vẫn chăm sóc tôi chu đáo: đi làm về nấu ăn, nhắc uống thuốc, đưa đi khám thai. Thậm chí còn nhẹ nhàng, cẩn trọng hơn trước, như thể sợ làm tôi khó chịu. Chính điều đó khiến tôi lầm tưởng mọi thứ vẫn ổn.

Thế nhưng, càng về những tháng sau, tôi cảm nhận rõ có điều gì đó không ổn. Chồng tôi hoàn toàn im lặng về ‘chuyện ấy’, không một lần nhắc đến. Ban đầu, tôi thấy nhẹ nhõm, nhưng dần dà, sự nghi ngờ bắt đầu len lỏi. Một người đàn ông bình thường, sao có thể đột ngột dứt bỏ mọi nhu cầu? Anh vẫn về nhà đúng giờ, vẫn quan tâm, nhưng ánh mắt khi dán vào điện thoại đôi lúc thật xa lạ. Tôi không có bằng chứng, chỉ là linh cảm mách bảo của một người vợ.

Rồi một đêm khuya, mọi nghi ngờ của tôi đều được giải đáp. Hơn 1 giờ sáng, tôi chợt tỉnh giấc, bên cạnh trống trơn. Tưởng anh ra ngoài uống nước, nhưng đợi mãi không thấy, tôi rón rén bước ra phòng khách. Căn phòng tối om, chỉ có ánh sáng xanh từ điện thoại hắt lên khuôn mặt anh ở ghế sofa. Tôi định cất tiếng gọi, thì nghe thấy giọng anh thì thầm: “Anh nhớ em”. Tim tôi đập thình thịch, chân tê cứng tại chỗ.

Không cần nhìn, tôi cũng hiểu chuyện gì đang xảy ra. Anh ấy đang gọi video cho một người phụ nữ khác, và tôi thậm chí còn nghe rõ tiếng cười đùa của cô ta. Tôi đứng lặng vài giây, rồi lặng lẽ quay vào phòng. Không khóc, không hét, tôi nằm xuống giả vờ như chưa thấy gì. Nhưng sâu trong lòng, mọi thứ đã vỡ vụn hoàn toàn.

Sáng hôm sau, tôi đối chất trực tiếp. Anh sững sờ, rồi gục đầu thừa nhận tất cả. Anh giải thích ban đầu chỉ là tâm sự cho vơi bớt cô đơn, rồi mọi thứ vượt quá tầm kiểm soát. Anh xin lỗi, hứa sẽ chấm dứt và cầu xin sự tha thứ. Tôi lắng nghe, nhưng trong lòng chẳng còn một cảm xúc rõ ràng nào, chỉ thấy một sự mệt mỏi vô hạn. Mệt vì những ngày dài nghi ngờ, mệt vì nhận ra người mình tin cậy nhất lại có thể đi với người khác khi vợ đang mang nặng đẻ đau.

Tôi hỏi anh một câu cuối: “Nếu em không từ chối, anh có làm thế không?”. Anh im lặng. Và tôi hiểu, câu trả lời lúc ấy chẳng còn ý nghĩa gì nữa.

Tôi ý thức được, có lẽ mình cũng có phần sai khi đẩy anh ra xa. Nhưng sự phản bội thì vẫn mãi là phản bội. Tôi không thể tiếp tục sống trong cảnh nghi kỵ và đau khổ triền miên. Vài ngày sau, tôi đưa ra quyết định ly hôn, bất chấp mọi lời khuyên can từ gia đình và bạn bè.

Giờ đây, tôi là một bà mẹ đơn thân. Cuộc sống không hề dễ dàng, nhưng tâm trí tôi lại nhẹ nhõm hơn bao giờ hết. Tôi không còn phải day dứt tự hỏi chồng mình đang nghĩ gì, làm gì sau lưng mình. Đứa con của tôi, có thể sẽ không có một gia đình trọn vẹn, nhưng chắc chắn sẽ có một người mẹ đủ bình tĩnh và mạnh mẽ để không sống trong tổn thương.

* Tâm sự từ độc giả: [email protected]

Tin liên quan