Ở tuổi 38, tôi bất ngờ thành bà ngoại và cơn giận dâng trào khi biết danh tính người cha đứa bé con gái mang thai.

Là mẹ một mình nuôi con, tôi luôn lo lắng con mình sẽ phải trải qua những vất vả như tôi đã từng.

Ngày đăng: 1 tuần trước
dung-mot-cai-len-chuc-ba-ngoai-o-tuoi-38-toi-gian-tim-mat-khi-con-gai-tiet-lo-tac-gia-cai-thai-trong-bung

Tôi trở thành mẹ đơn thân từ năm 18 tuổi, cái tuổi đẹp nhất đáng lẽ phải vô tư thì tôi đã bế con trên tay. Bố đứa bé bỏ đi, để lại tôi một mình vừa đóng vai mẹ, vừa thay vai cha suốt 20 năm qua. Những vất vả, cô đơn chỉ mình tôi thấu hiểu.

Chính vì từng trải qua quãng đời cơ cực ấy, tôi luôn quyết tâm dạy con gái thật kỹ lưỡng. Tôi không bao giờ muốn con lặp lại vết xe đổ của mẹ. Tôi luôn nhắc nhở con: phải học hành đến nơi đến chốn, có sự nghiệp ổn định rồi mới nghĩ đến chuyện yêu đương, kết hôn.

Thế nhưng… cuộc đời chẳng bao giờ đi theo kế hoạch. Năm con gái tôi 20 tuổi, đang là sinh viên năm hai, nó về nhà thông báo một câu khiến tôi sững sờ: “Mẹ ơi, con muốn lấy chồng”. Chưa kịp định thần, nó nói tiếp: “Con… có thai rồi mẹ ạ.”

Tôi ngồi lặng người. Đầu óc trống rỗng, tai ù đi. Bao nhiêu năm dạy dỗ, bao lời căn dặn, tôi tưởng đã đủ để con tránh khỏi con đường mòn của mẹ. Ai ngờ… số phận vẫn trớ trêu.

Tôi giận lắm, nhưng nhìn bụng con ngày một lớn, trái tim người mẹ lại không đành trách mắng. Có giận đến mấy, thì tình thương vẫn luôn lớn hơn tất cả.

Con bé trấn an tôi, bảo bạn trai rất tốt, hai đứa quen nhau đã lâu và gia đình nhà trai cũng sẵn sàng chịu trách nhiệm. Nghe vậy, lòng tôi cũng dịu xuống đôi phần. Tôi nghĩ, sự việc đã rồi, giờ chỉ còn cách đứng về phía con, cùng con vượt qua.

Từ ngày biết tin, tôi chăm sóc con gái mang thai hết sức cẩn thận. Ngày nào cũng nấu cơm, chuẩn bị đồ ăn đầy đủ cho con mang đến trường. Có hôm trời mưa gió, tôi vẫn cố đem cơm lên tận giảng đường. Nhìn con bụng mang dạ chửa vẫn miệt mài đèn sách, lòng tôi quặn lại.

Mọi chuyện tưởng chừng êm xuôi cho đến ngày nhà trai sang thưa chuyện. Và đó là lúc tôi thực sự “choáng váng”.

Cánh cửa mở ra, tôi nhìn thấy mặt chàng trai – bố đứa bé trong bụng con gái mình – mà suýt ngã ngửa. Trời ơi, đó chính là thằng bạn học nghịch ngợm nhất lớp hồi cấp 2 của con bé. Trong ký ức tôi, nó là đứa hay gây sự, thường xuyên bị phạt đứng hành lang và phụ huynh phải lên gặp giáo viên.

Tôi nhìn nó, trong đầu chỉ hiện lên một ý nghĩ: “Toang rồi, con mình khổ rồi”. Mặt tôi nóng bừng vì giận. Tôi lo sợ con mình bị lừa, gặp phải người không ra gì, không có tương lai, rồi lại khổ cả đời như tôi ngày trước.

Nhưng rồi… cuộc đời lại cho tôi một bất ngờ khác. Chàng trai ấy, giờ phải gọi là con rể tương lai, nói chuyện chín chắn, lễ phép. Gia đình anh ta cũng rất tử tế, thái độ nghiêm túc và rõ ràng. Họ cho biết hai đứa yêu nhau đã gần 2 năm, không phải do bồng bột.

Tôi bắt đầu lắng nghe kỹ hơn. Hóa ra, sau khi tốt nghiệp cấp 3, anh ta không vào đại học mà theo học nghề mộc. Hiện tại, anh đang cùng gia đình quản lý một xưởng gỗ và có cửa hàng nội thất riêng. Công việc rất ổn định.

Nghe tới đó, cơn giận trong tôi dần nguôi ngoai. Qua những lần tiếp xúc sau này, tôi mới nhận ra anh ta đã thay đổi hoàn toàn so với hình ảnh “trẻ trâu” ngày xưa. Anh chăm chỉ, chịu khó và đặc biệt rất quan tâm, chiều chuộng con gái tôi. Từ những buổi khám thai, anh đều đưa đón tận tình, không để con tôi phải động tay vào việc nặng trong nhà.

Nhìn lại, tôi chợt thấy mình… hơi hổ thẹn. Quả thật, không nên đánh giá một con người bằng quá khứ của họ. Cuối cùng, tôi gật đầu đồng ý cho đám cưới. Hôn lễ được tổ chức giản dị nhưng ấm áp. Và chẳng bao lâu sau, ở tuổi 38, tôi chính thức lên chức bà ngoại.

Nhiều người biết chuyện thì cười, bảo tôi “lên chức” sớm. Tôi cũng chỉ cười trừ, bởi lúc đầu quả thật tôi sốc nặng. Nhưng giờ thì mọi chuyện đã khác. Nhìn con gái có một gia đình nhỏ hạnh phúc, chồng con đầy đủ, lòng tôi thấy nhẹ nhõm.

Con rể chăm chỉ làm ăn, biết lo cho vợ con. Cháu ngoại bụ bẫm, kháu khỉnh. Khi cháu cứng cáp, con gái tôi đi học lại, được nhà chồng hỗ trợ thuê người giúp việc để chăm bé. Con bé còn bảo sẽ thực hiện nhiều kế hoạch, nhất định sẽ đưa tôi đi du lịch Hàn Quốc, Nhật Bản, Thụy Sĩ… để báo hiếu. Chỉ nghe thôi, tôi đã cảm động không kìm được nước mắt.

Nhiều lúc ngẫm lại, tôi nhận ra cuộc đời có nhiều điều nằm ngoài tầm kiểm soát của chúng ta. Cha mẹ có thể dạy dỗ, định hướng, nhưng không thể sống thay cuộc đời của con cái. Điều quan trọng nhất, rốt cuộc, là thấy con mình được hạnh phúc.

* Tâm sự của độc giả: [email protected].

Tin liên quan