Người mẹ chồng ép con dâu sắp sinh đầu lòng ở tuổi 50 phải bỏ thai, nguyên nhân khiến con trai bật khóc

Chuyện đến tai mẹ chồng tôi vào một buổi chiều âm u. Bà kêu tôi vào phòng, khép cánh cửa lại, ánh nhìn của bà thoáng hướng về tôi rồi lại vội quay đi.

Ngày đăng: 1 tuần trước
con-dau-u50-mang-bau-con-dau-long-me-chong-nang-nac-bat-pha-ly-do-khien-con-trai-khoc-nghen

Tôi năm nay 49 tuổi. Ở độ tuổi mà nhiều người đã bắt đầu an phận, tôi lại bước vào hành trình đầy lo lắng: mang thai con đầu lòng.

Suốt nhiều năm, tôi đi hết bệnh viện này đến phòng khám khác. Các bác sĩ đều lắc đầu, nhẹ nhàng nhưng dứt khoát: tuổi tôi đã cao, nguy cơ lớn, tốt nhất không nên mang thai.

Tim tôi nặng trĩu, nhưng vẫn không cam lòng. Chồng tôi nắm chặt tay và nói: "Nếu em muốn, anh sẽ cùng em thử thêm lần nữa". Chính câu nói ấy đã cho tôi thêm can đảm.

Ngày que thử thai hiện lên hai vạch, tôi đứng lặng trong nhà vệ sinh rất lâu. Không dám khóc to, cũng không dám cười lớn, chỉ thấy mắt cay xè. Bao mệt mỏi, thất vọng cuối cùng cũng được đền đáp.

Tôi vuốt bụng mình, thì thầm: "Con đến rồi à? Mẹ đã chờ con 10 năm nay rồi".

Nhưng niềm vui ấy chỉ tồn tại vài ngày. Mẹ chồng tôi biết chuyện vào một buổi chiều u ám. Bà gọi tôi vào phòng, ánh mắt vừa nhìn vừa như tránh né. Tôi chưa kịp nói hết câu "con có tin vui", bà đã thở dài.

"Con à… chuyện này, mẹ thấy không ổn".

Tôi sững lại: "Không ổn là sao hả mẹ?".

Bà im lặng rồi nói tiếp, giọng nặng nề: "Bố con mới mất chưa đầy một tháng. Theo tục lệ, trong nhà có tang mà mang thai là đại kỵ. Người già trong nhà sẽ không sống được lâu đâu".

Tôi lạnh cả sống lưng: "Mẹ… đó chỉ là tục lệ thôi. Bây giờ y học phát triển rồi…".

Mẹ chồng cắt ngang, giọng run run: "Con không tin, nhưng mẹ tin. Mẹ sống cả đời rồi, những chuyện này không phải nói cho vui. Mẹ không muốn vì đứa bé này mà đánh đổi mạng sống của mình".

Tôi cố giữ bình tĩnh: "Con mang thai rất khó, đây là đứa con đầu tiên của con và anh ấy - con trai mẹ đấy, cháu nội đầu tiên của mẹ. Con không còn cơ hội nữa…".

Bà nhìn tôi, ánh mắt vừa thương vừa cứng rắn: "Chính vì con lớn tuổi nên mẹ càng lo. Lỡ có chuyện gì, ai chịu trách nhiệm? Mẹ chỉ khuyên con… hay là bỏ đứa bé đi".

Câu nói ấy như một nhát dao. Tôi không ngờ, người đầu tiên yêu cầu tôi phá thai lại là mẹ chồng mình.

Tôi bước ra khỏi phòng, đầu óc trống rỗng. Tôi đã nghĩ chồng sẽ đứng về phía tôi. Nhưng không, sau vài ngày im lặng, anh bắt đầu nói những câu khiến tim tôi chùng xuống.

Anh bảo bản thân cũng rất sốc, là người chồng, người cha anh cũng đã khóc rất nhiều. Nhưng anh thấy mẹ dạo này gầy đi, hay mất ngủ, suốt ngày lo sợ. Anh nói nếu tục lệ kia là thật thì anh không dám đánh cược. Anh bảo tôi nghĩ cho mẹ, nghĩ cho gia đình.

Tôi hỏi anh: "Còn em thì sao? Còn đứa con này thì sao? Chẳng phải vợ chồng mình đã chờ đợi con hơn 10 năm nay, giờ con mới đến, sao anh lỡ…". Anh không trả lời.

Mẹ chồng tôi sau đó nói chuyện với tôi nhiều hơn, giọng ngày càng nặng nề. Bà khóc, nói rằng nếu tôi cố chấp sinh con, bà sẽ không chịu nổi áp lực tinh thần. Thậm chí bà còn buông lời: nếu tôi không phá thai, gia đình này sẽ không yên, hôn nhân của tôi cũng khó mà giữ được.

Đêm đó, tôi nằm một mình, tay đặt lên bụng, nước mắt chảy ướt gối. Tôi thấy mình ích kỷ khi muốn giữ con, nhưng cũng thấy tàn nhẫn nếu phải bỏ đi sinh linh mà tôi đã mong mỏi suốt bao năm. Tôi tự hỏi, tại sao người phụ nữ luôn là người phải lựa chọn, phải hy sinh, phải chịu trách nhiệm cho cả những nỗi sợ không tên của người khác?

Cuối cùng, tôi đứng dậy và nói rõ ràng với cả nhà. Tôi nói tôi tôn trọng mẹ chồng, nhưng tôi không thể vì một tục lệ mơ hồ mà từ bỏ đứa con này. Tôi nói tôi sẵn sàng chịu mọi hậu quả, kể cả ly hôn, nếu đó là cái giá phải trả cho việc được làm mẹ.

Không khí hôm đó nặng nề đến nghẹt thở. Tôi không biết tương lai mình sẽ ra sao. Tôi chỉ biết, lần đầu tiên trong đời, tôi chọn lắng nghe chính mình – và lắng nghe nhịp tim bé nhỏ đang lớn dần trong bụng tôi. Có những quyết định, dù đau đớn, nhưng nếu không làm, tôi sẽ ân hận cả đời.

Tin liên quan