Đã bảy tháng mang thai, tôi mới tới nhà bạn trai lần đầu, và một câu nói của bố anh với mọi người khiến tôi thay đổi hoàn toàn ý định.

Tôi luôn tin rằng mình sẽ không phải trải qua biến cố ấy.

Ngày đăng: 3 ngày trước
bau-7-thang-moi-ve-ra-mat-nha-trai-vo-tinh-nghe-bo-anh-noi-mot-cau-voi-ho-hang-toi-lien-thay-doi-quyet-dinh

Có những hành trình làm mẹ bắt đầu không theo kịch bản mình từng mơ ước, nhưng vẫn khiến ta cố gắng tin rằng mọi thứ rồi sẽ ổn.

Tôi mang thai ngoài kế hoạch. Khi cầm tờ kết quả siêu âm trên tay, tim tôi đập nhanh đến mức không nghe rõ lời bác sĩ. Lúc ấy, tôi không hoảng loạn như tưởng tượng, mà thấy một cảm giác lạ lùng: vừa lo sợ, vừa thương cảm, lại vừa man mác hy vọng.

Anh là người đầu tiên tôi báo tin. Tôi nhớ rõ ánh mắt bất ngờ của anh, rồi anh ôm tôi và nói: “Thì mình cưới thôi, có gì đâu”.

Chỉ một câu đơn giản vậy thôi, cũng đủ cho tôi sự bình yên để bước vào hành trình 9 tháng 10 ngày phía trước.

Những tháng đầu thai kỳ thật sự khó khăn. Tôi nghén nặng, ăn gì cũng nôn, có hôm chỉ ngửi mùi cơm cũng phải chạy vào nhà vệ sinh. Cơ thể mệt mỏi, uể oải, nhưng tôi vẫn cố gắng đi làm và sinh hoạt bình thường, tất cả vì nghĩ đến đứa bé trong bụng.

Đến tháng thứ 5, mọi thứ dần dễ chịu hơn. Tôi cảm nhận được những cú máy đầu tiên của con, nhẹ nhàng nhưng đủ khiến tôi hạnh phúc cả ngày. Bụng bầu bắt đầu lộ rõ, quần áo cũ không mặc vừa. Tôi tập đi đứng chậm rãi, ăn uống cẩn thận và dần học cách trở thành một người mẹ.

Có những đêm, tôi nằm ôm bụng, mơ mộng về một mái ấm nhỏ với đủ ba người: anh, tôi và con. Dù mọi thứ đến nhanh hơn dự tính, tôi vẫn tin mình đang đi đúng hướng. Chỉ có một điều khiến tôi băn khoăn: anh vẫn chưa đưa tôi về ra mắt gia đình.

Anh luôn viện lý do công việc bận, chưa sắp xếp được thời gian, cần chờ “thời điểm thích hợp”. Tôi không hỏi nhiều, một phần vì tin anh, phần vì nghĩ rằng khi đã có con, chuyện ấy sớm muộn cũng phải đến. Và rồi, ở tháng thứ 7, anh chủ động nói sẽ đưa tôi về quê.

Tôi vừa mừng vừa lo. Bụng bầu lúc này đã khá lớn, đi lại chậm chạp. Nhưng trong lòng tràn ngập sự háo hức. Tôi chọn chiếc váy rộng rãi, cố che bụng một cách khéo léo và tự nhủ phải tạo ấn tượng thật tốt.

Trên xe, anh vẫn nắm chặt tay tôi, trấn an: “Bố mẹ anh dễ tính lắm, em đừng căng thẳng”. Tôi gật đầu, cố nở một nụ cười.

Nhà anh đông đúc hơn tôi tưởng. Họ hàng tụ tập khá nhiều, có lẽ vì biết anh đưa bạn gái về. Tôi được giới thiệu qua loa, vài ánh mắt đảo từ đầu đến chân tôi và dừng lại khá lâu ở vòng bụng. Tôi hơi ngượng nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh.

Mọi người hỏi han vài câu xã giao. Có người cười nói, có người im lặng quan sát. Tôi không chắc mình đang được chào đón hay chỉ đang bị “thẩm định”. Tôi tự nhủ lòng: cứ bình tĩnh, mọi chuyện sẽ ổn.

Mọi thứ thay đổi sau bữa cơm trưa. Khi không gian yên tĩnh hơn, tôi đứng ở bồn rửa chén và vô tình nghe được cuộc nói chuyện giữa bố anh và vài người họ hàng. Giọng bố anh, nhỏ nhưng rành rọt: “Bé này không phải con bé tháng trước dẫn về”.

Tôi chết lặng. Không phải vì không nghe rõ, mà vì nghe quá rõ. “Con bé tháng trước” là ai? Anh chưa từng nhắc với tôi về bất kỳ ai trước đó. Chưa một lần.

Tim đập thình thịch, tai ù đi. Tôi đứng im vài giây, không tin nổi vào những gì vừa nghe. Nhưng câu nói ấy cứ vang vọng trong đầu, không cho tôi cơ hội hiểu sai.

Tôi bước vào phòng khách, mọi thứ vẫn diễn ra bình thường. Anh vẫn cười nói vui vẻ như chưa có chuyện gì. Tôi kéo anh ra một góc riêng và hỏi thẳng: “Anh giải thích đi… ‘con bé tháng trước anh dẫn về’ là thế nào?”

Anh sững sờ. Chỉ cần nhìn vào ánh mắt ấy, tôi biết mình không cần phải hỏi thêm nữa. Một lúc sau, anh thở dài thừa nhận: trước khi quay lại với tôi, anh có quen một người khác và đã từng đưa cô ấy về nhà.

Nhưng trớ trêu thay, lúc đó tôi đã mang thai rồi phải không? Hay chỉ vì người ta không đồng ý, anh mới “quay xe” chọn tôi và đứa con? Nếu không, liệu anh đã sẵn sàng bỏ rơi chúng tôi để cưới người khác?

“Nhưng anh đã dừng lại rồi mà”, anh nói, giọng nhỏ dần. Tôi nghe thấy tất cả, nhưng trái tim đã chai sạn. Hóa ra, trong lúc tôi đặt trọn niềm tin, tôi chưa bao giờ là sự lựa chọn duy nhất của anh.

Tôi quay lại phòng khách. Mọi người vẫn đang trò chuyện rôm rả. Tôi cúi đầu nhẹ: “Con xin lỗi vì đã làm phiền gia đình hôm nay. Và cảm ơn mọi người đã tiếp đón con.”

Không ai kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra. Anh gọi tôi phía sau. Tôi không quay đầu lại. Tôi bước ra khỏi căn nhà ấy, một mình. Bụng bầu nặng nề, nhưng trái tim còn nặng trĩu hơn gấp bội. Có những sự thật, chỉ cần nghe một câu thôi, cũng đủ để nhận ra rằng mình không nên ở lại thêm một giây phút nào nữa.

* Tâm sự từ độc giả: [email protected]

Tin liên quan