Đến tuổi an nhàn, tôi nghiệm ra: Ở ngôi nhà riêng mới thực sự thoải mái, chẳng nên tới viện dưỡng lão hay dựa dẫm con cháu vì lý do này.
Cùng sinh sống dưới một mái nhà, những khác biệt trong lối sống, tư tưởng và cả cách chi tiêu giữa cha mẹ và con cái đều dễ dẫn đến bất đồng.
Già đi, ước mơ lớn nhất của nhiều người chỉ đơn giản là có một mái nhà để nương tựa. Câu chuyện về những người cao tuổi và khát khao được sống tại gia đang trở thành chủ đề thời sự, thu hút sự quan tâm của cộng đồng mạng và xã hội.
Ông Giang, 85 tuổi, được con trai đưa vào viện dưỡng lão trước khi xuất ngoại. Trong một phim tài liệu, ông bày tỏ: "Tôi chỉ mong được về nhà. Thà chết ở nhà còn hơn sống trong viện dưỡng lão". Cùng cảnh ngộ, bà Ngưu, 80 tuổi, vì sức khỏe yếu và gia đình không đồng ý, đành phải vào viện dưỡng lão dù lòng luôn hướng về tổ ấm.
Một bình luận được yêu thích nhất trên mạng xã hội viết: "Khi về già, thứ con người trân trọng nhất không phải tiền bạc hay quyền lực, mà là gia đình và mái ấm". Một cư dân mạng khác chia sẻ thẳng thắn: "Trẻ từng nghĩ già sẽ vào viện dưỡng lão để đỡ làm gánh nặng. Nhưng khi già thật, tôi nhận ra thà chết còn hơn phải vào đó".
Kết quả khảo sát cho thấy 87% người cao tuổi mong muốn được chăm sóc tại nhà. Tuy nhiên, ước mơ "an cư tại gia" không hề dễ dàng. Khoảng cách vô hình hình thành khi con cái ít thăm nom, và sự phụ thuộc đôi khi kéo theo những mâu thuẫn không đáng có.
Câu chuyện đau lòng của bà A Phân, 86 tuổi, là một minh chứng. Tin lời hứa chăm sóc của con trai cả, bà đã giao toàn bộ số tiền tiết kiệm 1,676 triệu nhân dân tệ (hơn 6 tỷ đồng) cho anh ta. Thế nhưng, sau khi nhận tiền, thái độ người con thay đổi hoàn toàn. Bà phải sống một mình trong căn phòng thuê nhỏ, dựa vào lương hưu ít ỏi. Thậm chí khi động đất xảy ra, bà mắc kẹt một mình mà con trai không xuất hiện. Cuối cùng, bà phải vào viện dưỡng lão. Dù tòa án buộc con trai hoàn trả tiền, thứ bà khao khát thực sự chỉ là một mái nhà để nương náu tuổi già.
Sống chung với con cái đôi khi không mang lại hạnh phúc. Bà Hứa ở quận Kim Sơn có hai con trai nhưng lại chọn sống với con gái, trái phong tục địa phương. Lý do là mâu thuẫn với con dâu cả, người luôn soi mói và thậm chí đòi giữ thẻ hưu trí, thẻ ưu đãi của bà. Giải pháp cuối cùng là hai con trai thay phiên đón mẹ, với điều kiện bà tự giữ các loại thẻ. Thực tế này phản ánh những xung đột thế hệ từ thói quen sinh hoạt, quan điểm sống đến cách quản lý tài chính.
Sống một mình tiềm ẩn rủi ro, nhưng vẫn có lối thoát nhờ sự hỗ trợ cộng đồng. Dì Dư, 78 tuổi ở Quảng Châu, từng bị lừa nên trở nên khép kín, không tin ai. Nhờ sự kiên nhẫn của nhân viên xã hội - những người hàng tuần đến thăm qua khe cửa và mang nhạc kịch Quảng Đông bà yêu thích đến - cánh cửa lòng dần mở. Bà được hỗ trợ phẫu thuật mắt miễn phí, có tình nguyện viên dọn nhà và bác sĩ cộng đồng thăm khám định kỳ.
Không nơi nào an toàn bằng chính ngôi nhà của mình, và sự an toàn ấy cần được xây dựng từ cộng đồng. Tại quận Triều Dương, Bắc Kinh, một cụ bà người nước ngoài sống một mình đã được cứu sống kịp thời nhờ sự tinh ý của cô Du - người dọn dẹp. Nhận thấy cửa đóng im lìm và bưu kiện từ hôm trước vẫn còn, cô lập tức báo cho nhân viên xã hội. Cụ bà được đưa đi cấp cứu khi đã nằm bất động trên sàn. "Đặc biệt với người già sống một mình, tôi luôn chú ý. Đôi khi người thân họ không ở cạnh được, nên việc chúng tôi để mắt giúp cũng chỉ là điều nhỏ", cô Du chia sẻ.
Người cao tuổi ngày nay không hoàn toàn từ bỏ việc dựa vào con cái, mà họ cần một cách thức mới: giữ khoảng cách vừa phải nhưng vẫn duy trì kết nối; có tổ ấm riêng nhưng không đóng kín cửa với thế giới. Câu hỏi đặt ra là: Liệu sau khi được cứu, cụ bà người ngoại quốc kia có còn tiếp tục thói quen mở cửa thông gió mỗi sáng? Liệu sẽ có thêm nhiều người quan tâm đến gói hàng trước cửa nhà hàng xóm lớn tuổi?
Trong gia đình bạn có ai đang sống một mình không? Và theo bạn, điều gì là nỗi sợ lớn nhất của người cao tuổi khi phải đối diện với sự cô đơn? Chia sẻ suy nghĩ của bạn về vấn đề chăm sóc người già tại nhà và an sinh xã hội hiện nay.
Tin liên quan
Ép con gái kết hôn, đến tuổi xế chiều tôi chợt nhận ra: Nỗi lo của mình thực chất chỉ là nỗi sợ bị đàm tiếu
Một chuyên gia tâm lý từng phân tích: không ít phụ huynh hối thúc con lập gia đình, thực chất không xuất phát từ nỗi lo con sống cô độc, mà là nỗi sợ bị đánh giá từ xã hội. Gánh nặng thể diện ấy đang dần trở thành gông xiềng, đè nặng lên cả cha mẹ lẫn con cái.
Người bà 68 tuổi: Mỗi ngày đều kiệt sức khi vừa trông cháu nhỏ, vừa phụng dưỡng mẹ già trăm tuổi
“Chỉ mình tôi phụng dưỡng mẹ. Vừa chăm mẹ già chín mươi, vừa trông cháu nhỏ, tôi kiệt sức đến nỗi ngày nào cũng rơi nước mắt. Sao tuổi xế chiều rồi mà tôi vẫn phải chịu nhiều vất vả đến vậy?”
Về hưu, tôi chọn không trông cháu: 5 điều suy ngẫm
Việc ông bà trông cháu từ lâu đã góp phần gắn kết các thế hệ. Tuy nhiên, áp lực duy trì tập quán này ngày nay lại khiến nhiều người cảm thấy nặng nề.
Đến tuổi xế chiều, tôi mới thấm thía: Tài sản và thể trạng mới chính là nền tảng vững chắc nhất cho đời người.
Đến tuổi xế chiều, người ta chợt nhận ra giá trị đích thực không phải là sự phô diễn với thế gian, mà chính là năng lực tự mình vững vàng trước những ngày tháng sắp tới.
Nghỉ hưu 24 tháng, tôi nghiệm ra: Cuộc sống an nhiên không nằm ở khối tài sản, đôi khi lương hưu khiêm tốn lại mang đến tự do thực sự.
Phải thừa nhận, ngày đầu rời công sở, số tiền lương hưu 1200 tệ (tương đương hơn 4 triệu) ấy cứ như một vết hằn khó phai trong tâm trí tôi.