Cách quản lý tiền mừng tuổi khác nhau, hai số phận trái ngược sau hai thập kỷ

Hạo Vũ nhận được bao lì xì, nhưng mẹ em đã thu hầu hết với lý do: "Con còn nhỏ, cầm nhiều tiền dễ thất lạc, không an toàn đâu."

Ngày đăng: 4 ngày trước
dua-tre-bi-tich-thu-tien-li-xi-va-dua-tre-duoc-tu-giu-20-nam-sau-cuoc-song-cua-chung-khac-biet-qua-ro-ret

Mỗi dịp Tết đến xuân về, trẻ em lại háo hức chờ đón những phong bao lì xì đỏ thắm. Trong khi đó, không ít phụ huynh lại trăn trở với câu hỏi: Nên để con tự giữ tiền lì xì hay thu hồi? Nên cho số tiền lớn hay chỉ mang ý nghĩa tượng trưng?

Quyết định tưởng chừng nhỏ bé này lại chính là ngã rẽ âm thầm định hình hai lối tư duy giáo dục tài chính hoàn toàn khác biệt cho trẻ.

Một bên là con đường mang tên “tịch thu”. Tiền lì xì nhanh chóng được chuyển vào ví người lớn. Giữa trẻ và khái niệm tiền bạc dựng lên một bức tường vô hình, kèm theo lời hứa quen thuộc: “Để mai này lớn lên rồi tính”.

Bên kia là con đường “hướng dẫn”. Tiền không bị lấy đi mà được trao kèm bài học quản lý. Đứa trẻ cầm trên tay không chỉ là tiền, mà là quyền được lựa chọn và quyết định. Bởi cuộc sống, xét cho cùng, được kiến tạo từ vô vàn những lựa chọn.

Câu chuyện của anh họ Hạo Vũ và em họ Tuấn Hào là minh chứng rõ nét. Cùng nhận số tiền mừng tuổi như nhau, nhưng nhờ cách tiếp cận khác biệt từ phụ huynh, hai mươi năm sau, họ bước vào đời với hai thế giới quan tài chính đối lập.

Với Hạo Vũ, tiền lì xì chưa bao giờ thực sự thuộc về cậu.

Tôi vẫn nhớ như in đêm giao thừa năm ấy. Hạo Vũ nhét hơn chục phong bao đỏ thắm vào túi áo mới, nụ cười rạng rỡ đến nỗi đôi mắt như cong lại. Cậu bé liên tục xoa tay lên túi áo, như sợ niềm hân hoan ấy vụt tan biến.

Thế nhưng, bữa tiệc chưa tàn, niềm vui đã vội tắt ngấm. Khi mâm bát vừa được dọn xong, người mẹ đã chìa tay ra: “Đưa đây mẹ giữ cho, sau này lớn lên lấy vợ còn có cái mà dùng”.

Hạo Vũ ôm khư khư những phong bao, lí nhí: “Con… con muốn giữ lại mà”. Câu nói chưa kịp dứt, phần lớn phong bao đã chuyển chủ. Người mẹ xoa đầu cậu an ủi: “Trẻ con giữ nhiều tiền thế nguy hiểm lắm, lỡ làm mất thì sao?”.

Kết cục, Hạo Vũ chỉ giữ lại được vỏn vẹn hai tờ tiền. Cả đêm hôm đó, gương mặt cậu bé không còn nở nụ cười nào nữa.

Ngược lại, câu chuyện ở nhà Tuấn Hào lại hoàn toàn khác biệt.

Sau Tết năm ấy, bố của Tuấn Hào mang về ba chiếc lọ thủy tinh trong suốt, được dán nhãn cẩn thận: “Hũ Ước Mơ”, “Hũ Tự Do” và “Hũ Yêu Thương”.

Ông cười vui, đưa toàn bộ phong bao lì xì cho con và nói: “Tuấn Hào, chúng ta cùng chơi một trò chơi với số tiền này nhé. Đây là tiền của con, con hoàn toàn tự quyết định cách chia chúng”.

Tuấn Hào ngồi bệt xuống sàn, say sưa đếm tiền và suy nghĩ rất lâu trước khi quyết định: một nửa cho Hũ Ước Mơ, 30% cho Hũ Tự Do, phần còn lại cho Hũ Yêu Thương. Sau đó, mẹ cậu dẫn cậu đến ngân hàng, mở cuốn sổ tiết kiệm đầu tiên mang tên chính mình.

Nhiều năm sau, Tuấn Hào tâm sự: “Hôm đó cầm cuốn sổ tiết kiệm nhỏ màu đỏ trên tay, tôi cảm thấy an toàn lạ thường. Như lần đầu tiên trong đời, tôi thực sự nắm giữ được tương lai của chính mình”.

Mười năm sau, sự khác biệt bắt đầu lộ rõ.

Hạo Vũ chưa bao giờ giữ được tiền tiêu vặt đến cuối tháng, đam mê game và chi tiêu thiếu kiểm soát. Trong khi đó, Tuấn Hào kiên nhẫn tiết kiệm từng đồng, và sau 8 tháng, cậu tự mua đôi giày bóng rổ đầu tiên bằng chính số tiền mình dành dụm.

Hai mươi năm sau, cuộc đời hai người chính thức rẽ sang hai hướng trái ngược.

Hạo Vũ, ở tuổi 28, có thu nhập cao nhưng luôn trong tình trạng “cháy túi”, phụ thuộc vào thẻ tín dụng và các khoản vay. Trái lại, Tuấn Hào 29 tuổi, với mức thu nhập tương đương, đã tích lũy đủ để đặt cọc mua nhà và bắt đầu những bước đầu tư vững chắc.

Trong một buổi họp mặt gia đình, Tuấn Hào nâng ly cảm ơn người bố của mình: “Cảm ơn bố vì đã trao cho con quyền tự quản lý tiền lì xì từ những ngày còn thơ bé”.

Nghe vậy, Hạo Vũ trầm ngâm hồi lâu rồi thở dài: “Giá như ngày ấy, mẹ tôi không chỉ lấy đi những phong bao đỏ, mà còn dạy tôi cách sử dụng chúng một cách khôn ngoan”.

Tin liên quan