Cậu bé lên ba khuôn mặt trầy xước cặm cụi lo cho mẹ ốm, sự thật gia cảnh bi thương khiến ai nấy đều phải rơi lệ.
Thước phim bé trai này hiện làm dậy sóng cộng đồng mạng.
Mạng xã hội những ngày qua liên tục lan truyền và bày tỏ sự xúc động trước đoạn video ghi lại khoảnh khắc một "hộ lý nhí" đặc biệt tại Trung Quốc. Giữa không gian nồng mùi thuốc sát trùng của bệnh viện, hình ảnh cậu bé mới hơn 3 tuổi túc trực bên giường bệnh, vụng về chăm sóc người mẹ bị thương sau tai nạn giao thông đã chạm đến trái tim của hàng triệu người dùng mạng.
Sự việc xảy ra vào đầu tháng 5 tại thành phố Cù Châu, tỉnh Chiết Giang. Nhân vật chính trong câu chuyện là chị Lỗ (27 tuổi) và con trai nhỏ Bân Bân, mới 3 tuổi 4 tháng. Trong một lần cùng mẹ đi giao hàng, hai mẹ con không may gặp tai nạn nghiêm trọng. Vụ va chạm mạnh khiến chị Lỗ bị gãy xương nhiều nơi và mất đi hàm răng cửa, trong khi khuôn mặt của bé Bân Bân cũng hằn rõ những vết bầm tím và trầy xước sau sự cố kinh hoàng.
Thế nhưng, điều khiến cộng đồng mạng nghẹn ngào không chỉ là hoàn cảnh ngặt nghèo của hai mẹ con, mà là cách hành xử của đứa trẻ mới ở tuổi mẫu giáo. Thay vì khóc lóc hay đòi hỏi được dỗ dành như bạn bè đồng trang lứa, Bân Bân dường như đã trưởng thành chỉ sau một đêm. Cậu bé không rời mẹ nửa bước, liên tục quan sát từng cử động nhỏ của mẹ với ánh mắt đầy lo lắng và yêu thương.
Chị Lỗ xúc động chia sẻ rằng bản thân vô cùng bất ngờ trước sự "hiểu chuyện" của con trai. Chỉ cần mẹ khẽ lên tiếng muốn uống nước hay cần khăn giấy, đôi chân nhỏ xíu của Bân Bân lại tất bật chạy đi lấy ngay lập tức. Dù đôi bàn tay còn vụng về, cậu bé vẫn cố gắng hỗ trợ mẹ những việc nhỏ nhất trong khả năng của mình.
Xúc động nhất là khoảnh khắc người mẹ bị cơn đau hành hạ đến mức không thể ăn uống, Bân Bân đã đứng bên cạnh liên tục thúc giục và cổ vũ mẹ. Những câu nói ngây ngô như "Mẹ ăn thêm đi cho chóng khỏe", "Mẹ đừng để bị đói nhé" từ một đứa trẻ vừa trải qua chấn thương tâm lý sau tai nạn đã khiến các y bác sĩ và những người chứng kiến không khỏi cầm lòng.
Câu chuyện của "hộ lý nhí" Bân Bân nhanh chóng trở thành tâm điểm trên các diễn đàn, thu hút hàng nghìn lượt bình luận và chia sẻ. Nhiều người nhận định rằng, tình yêu thương của trẻ nhỏ tuy đơn giản, bản năng nhưng lại có sức mạnh chữa lành vô cùng lớn lao. Các em có thể chưa hiểu hết về khái niệm "trách nhiệm", nhưng lại hiểu rất rõ ai là người quan trọng nhất và cần mình bên cạnh nhất lúc khó khăn.
Hình ảnh cậu bé với khuôn mặt vẫn còn vết thương nhưng ánh mắt chỉ hướng về mẹ là minh chứng rõ nét nhất cho tình yêu vô điều kiện mà con cái dành cho cha mẹ. Những hành động tưởng chừng nhỏ bé như mang một cốc nước hay một tờ giấy vệ sinh lại chính là liều thuốc tinh thần quý giá giúp người mẹ vượt qua nỗi đau thể xác.
Hiện tại, sức khỏe của chị Lỗ và bé Bân Bân đã dần ổn định và đang trong quá trình hồi phục. Biến cố đã qua đi, nhưng ký ức về sự hiếu thảo và tình cảm sâu sắc của cậu con trai 3 tuổi chắc chắn sẽ là kỷ niệm không bao giờ quên, nhắc nhở chúng ta về giá trị thiêng liêng của tình cảm gia đình giữa những sóng gió cuộc đời.
Tin liên quan
Xích mích bạn đời, người vợ xứ Tây Đô bế con về quê mẹ, biến cố khó tin sau 45 năm
Sau hai phen bặt vô âm tín dù con dốc sức tìm cha, ngày biết được tung tích thì người cũng đã chẳng còn ở cõi đời này.
Ấm lòng cảnh thanh niên xứ Nghệ hết lòng phụng dưỡng bà cụ tại nhà thương
Ai nấy đều mủi lòng trước cảnh thanh niên 23 tuổi nhẫn nại vỗ về bà mình bằng lòng hiếu thảo và sự trìu mến tựa như đang chăm một em nhỏ.
Chấn thương xóa ký ức: Ngày sum họp gia đình qua hơn ba thập kỷ chia xa
Thất lạc cội nguồn quá 30 năm, một nữ công dân tại TP.HCM đã tìm lại được người thân dựa vào hệ thống thông tin nhân khẩu toàn quốc cùng nỗ lực hết mình từ các chiến sĩ cảnh sát tận tâm. Trường hợp này thuộc về chị Văn Thị Phương (sinh năm 1974, đang lưu trú ở xã Kim Long, TP.HCM).
Cụ bà 82 tuổi bán bánh lề đường từ 2h đêm, gom tiền đưa tro cốt con về Sài Gòn.
Dù đã già yếu, lưng còng tóc bạc, nhưng vì một điều ước riêng, cụ bà Đặng Thị Hoa vẫn miệt mài thắp lửa, rán và bán bánh cổ truyền trên vỉa hè Sài Gòn từ tờ mờ sáng cho đến tận giữa trưa nắng gay gắt.
Người cha bỏ đi lúc con thơ, hơn sáu thập kỷ lặn lội tìm con, đến ngày gặp lại thì chỉ còn là nấm mộ khói hương.
Ngày trước, cha phải ra đi bởi những lý do không thể khác. Cha đã lặn lội tìm con suốt bao năm trời, nhưng chẳng hề có một manh mối nào.