Con rể đuổi vợ đang mang thai giữa đêm, bị bố vợ cảnh cáo khiến anh ta khiếp sợ
Chồng tôi cố gắng trấn an: “Vợ con chỉ nghén bình thường thôi mẹ, bác sĩ đã xác nhận rồi”. Thế nhưng mẹ anh ngay lập tức cắt ngang: “Nghén gì mà nghén! Đấy là làm điệu đấy! Đàn bà ai chả phải sinh nở, có gì mà phải khác người!”.
Những ngày ốm nghén dữ dội nhất của thai kỳ, tôi như con thuyền chao đảo giữa biển động. Bụng cồn cào, đầu óc quay cuồng, chỉ cần một mùi lạ thoảng qua là dạ dày đã dậy sóng. Bác sĩ khẳng định đây là phản ứng sinh lý bình thường trong tam cá nguyệt đầu, khuyên tôi nên nghỉ ngơi tối đa, giữ tinh thần thư thái và ăn uống thanh đạm.
Tôi xin nghỉ phép vài ngày, gần như chỉ loanh quanh trong phòng ngủ. Phần lớn thời gian, tôi ôm lấy thùng rác hoặc cúi người bên bồn rửa mặt để nôn khan. Cơ thể suy nhược đến mức chỉ vài bước chân rời khỏi giường cũng khiến tôi chóng mặt, choáng váng.
Ban đầu, chồng tôi cũng khá ân cần. Anh rót nước ấm, dặn dò tôi cố gắng nghỉ ngơi. Thế nhưng, sự quan tâm ấy nhanh chóng phai nhạt khi mẹ chồng tôi từ quê lên, với lý do “chăm con dâu trong thời gian bầu bí”.
Vừa bước vào nhà, bà đã đưa mắt nhìn tôi từ đầu đến chân rồi nhíu mày: “Phụ nữ có bầu mà yếu ớt thế này sao được? Ngày xưa mẹ còn làm việc đồng áng đến tận tháng thứ bảy, thứ tám cơ. Mang thai mà đã nằm lì ra thế này thì làm sao tốt cho cháu được”.
Tôi cố gượng mỉm cười gọi một tiếng “mẹ”, nhưng cơn buồn nôn ập đến, buộc tôi phải vội vã chạy vào nhà tắm. Phía sau lưng, tôi nghe văng vẳng tiếng bà lẩm bẩm: “Thân thể yếu quá”.
Từ ngày đó, cuộc sống của tôi gần như rơi vào một cơn ác mộng thực sự.
Mẹ chồng nắm trọn quyền bếp núc. Bà nấu toàn những món nhiều dầu mỡ, nặng gia vị, cho rằng như thế mới “bổ dưỡng”. Nhưng với tôi, chỉ cần ngửi thấy mùi thức ăn là đã buồn nôn. Tôi cố gắng ăn vài miếng rồi lại chạy vào nhà vệ sinh nôn hết.
Thấy vậy, bà càng khó chịu: “Ăn gì cũng không ăn, lấy đâu dinh dưỡng cho cháu? Hay là con cố tình chê đồ ăn của mẹ?”.
Lúc đầu, chồng tôi còn giải thích hộ: “Cô ấy bị ốm nghén thôi mẹ, bác sĩ bảo thế là bình thường.”
Nhưng mẹ anh lập tức bác bỏ: “Ốm nghén gì chứ? Làm nũng, làm điệu đấy! Đàn bà ai chẳng sinh con? Có phải mỗi mình nó đặc biệt đâu!”.
Dần dà, chồng tôi cũng không còn bênh vực tôi. Mỗi lần tôi nôn đến mệt lả, anh chỉ đứng nhìn với vẻ cau có: “Mẹ vất vả nấu nướng thế mà em không ăn được à? Nôn ra phí lắm”.
Hoặc: “Em không thể mạnh mẽ lên một chút sao? Nhìn mẹ ngày xưa mà học tập”. Những lời nói ấy khiến trái tim tôi dần nguội lạnh.
Cuộc xung đột lớn nhất bùng nổ vào một buổi tối.
Hôm đó tôi thực sự kiệt sức, từ sáng đã chóng mặt nên chỉ uống được vài ngụm cháo loãng rồi quay về giường nằm. Gần cuối bữa, giọng mẹ chồng vang lên từ phòng khách:
“Ra ăn cơm đi! Cả ngày nằm không còn không chịu ăn uống gì!”
Tôi yếu ớt đáp: “Mẹ cứ ăn trước đi, con thực sự không ăn nổi nữa”.
Bà lập tức mở cửa phòng, đứng chống tay vào hông: “Không ăn cũng phải ra! Dậy dọn bàn rồi rửa bát đi, lưng mẹ đau quá rồi”.
Tôi sững người. Tôi cố giải thích: “Mẹ ơi, con chóng mặt lắm, thật sự không còn sức…”
Nhưng bà đã lớn tiếng gọi con trai: “Con xem vợ con đi! Mẹ nấu cho ăn mà còn không chịu rửa bát. Đúng là cưới phải bà hoàng!”.
Chồng tôi bước vào, nhìn tôi rồi lại nhìn mẹ. Tôi hy vọng anh sẽ nói vài lời công bằng.
Nhưng anh chỉ nói: “Mẹ đã vất vả chăm sóc rồi, em không thể thông cảm một chút sao? Rửa bát có mệt gì đâu, dậy đi”.
Khoảnh khắc ấy, tôi chợt nhận ra người đàn ông trước mặt mình trở nên xa lạ đến đáng sợ.
Tôi đang mang trong mình đứa con của anh, cơ thể mệt mỏi, đầu óc quay cuồng. Thế nhưng, trong mắt họ, tôi chỉ là một người vợ phải phục tùng, thậm chí không có quyền được ốm nghén.
Tôi nhìn thẳng vào chồng và nói rõ ràng: “Tôi đang mang thai. Bác sĩ yêu cầu tôi phải nghỉ ngơi. Hôm nay tôi sẽ không rửa bát. Và nếu tôi không khỏe, tôi cũng sẽ không làm”.
Nói xong, tôi quay lưng, kéo chăn trùm kín đầu. Nước mắt lặng lẽ rơi ướt gối.
Bên ngoài phòng ngủ vang lên tiếng cãi vọ của mẹ chồng. Bà nói sẽ lập tức về quê vì không chịu nổi đứa con dâu “hỗn láo” như tôi.
Ngay sau đó, chồng tôi bước vào, giật phăng tấm chăn và chỉ thẳng ra cửa: “Nếu em không chịu xin lỗi mẹ thì cút ngay khỏi nhà này! Biết tôn trọng người lớn rồi hẵng quay lại!”.
Tôi lặng lẽ ngồi dậy. Nhìn gương mặt giận dữ của chồng và ánh mắt đắc thắng của mẹ chồng, mọi hy vọng cuối cùng về cuộc hôn nhân này dường như tan biến.
Tôi mặc nguyên bộ đồ ngủ, cầm lấy điện thoại và ví, rồi mở cửa bước ra ngoài.
Tôi bắt taxi về nhà bố mẹ đẻ.
Nhìn thấy tôi trong bộ đồ ngủ, gương mặt tái nhợt và đôi mắt sưng đỏ, mẹ tôi hoảng hốt. Bố tôi im lặng rót cho tôi cốc nước ấm và bảo tôi từ từ kể lại mọi chuyện.
Nghe xong, mẹ tôi vừa khóc vừa tức giận. Còn bố tôi trầm ngâm rất lâu.
Đúng lúc đó, điện thoại tôi reo. Là chồng tôi.
Bố bảo tôi bật loa ngoài.
Đầu dây bên kia, giọng anh ta đầy khó chịu: “Em về ngay đi, xin lỗi mẹ một tiếng là xong chuyện”.
Chưa kịp để tôi trả lời, bố tôi đã lên tiếng. Giọng ông bình tĩnh nhưng lạnh lùng: “Ta là cha của nó”.
Sau vài giây im lặng, chồng tôi bắt đầu lắp bắp giải thích.
Nhưng bố tôi không để anh nói hết. Ông nói chậm rãi:
“Con gái bố hiện đang ở nhà với bố mẹ. Nó đang mang thai, sức khỏe không tốt nên bố mẹ đang chăm sóc. Con gọi điện là để bảo bố mẹ đưa nó về nấu cơm, rửa bát cho mẹ con à? Hay là định tiếp tục đuổi nó ra khỏi nhà nữa?”
“Bố ơi, bố hiểu lầm rồi… Hôm nay là cô ấy sai trước. Cô ấy cãi lại mẹ con, con tức quá nên mới nói mấy lời đó…”
“Nói trong lúc tức giận à?”
Bố lập tức cắt ngang. Giọng ông bỗng cao lên, lạnh lùng và đầy phẫn nộ.
“Con nghe bố nói cho rõ. Con gái bố lấy con là để làm vợ con, sống cùng con, chứ không phải để làm người hầu cho gia đình con. Càng không phải để đang mang thai con của con mà vẫn bị sai bảo, bị mắng mỏ rồi bị đuổi ra khỏi nhà chỉ vì mấy chuyện nhỏ nhặt.
Ốm nghén là phản ứng sinh lý bình thường. Bác sĩ đã dặn nó phải nghỉ ngơi. Vậy mà hai mẹ con lại bắt nó ăn đồ nhiều dầu mỡ, bắt nó làm việc nhà. Không làm thì bị mắng, không nghe thì bị đuổi đi.
Bố hỏi con một câu: ai cho các con cái quyền đó?”.
Bố vốn là người hiền lành, ít khi lớn tiếng. Nhưng lúc này, từng câu nói của ông đều chất chứa cơn giận bị dồn nén.
Ở đầu dây bên kia, người con rể im bặt, không nói nên lời.
Bố hít một hơi sâu rồi tiếp tục, giọng chậm rãi nhưng từng chữ nặng như đá:
“Con nghe bố nói cho kỹ. Đứa bé trong bụng con gái bố mang họ nhà con, nhưng nó trước hết phải có một người mẹ khỏe mạnh. Nếu gia đình con coi việc nó mang thai là cái cớ để bắt nạt, sai khiến, coi nó như tội nhân, thì nhà bố không cần đứa cháu này nữa”.
Những lời đó như sét đánh giữa cuộc gọi.
“Bố… bố nói vậy là sao?” – Giọng người con rể hoảng hốt.
“Ý bố rất rõ”.
Giọng bố lúc này trở lại bình tĩnh, nhưng phía sau sự bình tĩnh ấy là một quyết tâm lạnh lùng.
“Sáng mai 9 giờ, bố sẽ đưa con gái bố đến bệnh viện sản để đăng ký phẫu thuật. Nhà bố không cần đứa bé này nữa. Còn chuyện hôn nhân của hai đứa, đợi khi con gái bố hồi phục, bố sẽ nhờ luật sư bàn việc ly hôn. Nhà con có gì thì cứ chia theo pháp luật. Nhà bố không cần một đồng nào. Từ nay trở đi, con gái bố và gia đình bố không còn liên quan gì đến con nữa”.
Ở đầu dây bên kia, người chồng gần như phát hoảng, liên tục xin lỗi.
Nhưng bố không hề dao động. Ông lạnh lùng đáp:
“Những lời đó con giữ lại để nói với luật sư hoặc với thẩm phán đi. À, bố nhắc thêm cho con nhớ. Bố đã ghi âm lại toàn bộ việc con gái bố bị mắng mỏ và đuổi ra khỏi nhà khi đang mang thai. Bố cũng có kết quả khám thai, và cả hàng xóm có thể làm chứng.
Trong vụ ly hôn này, kể cả đứa bé có được sinh ra, con cũng chưa chắc có quyền quyết định ai là người nuôi nó. Con nên suy nghĩ cho kỹ xem điều gì có lợi cho mình”.
Nói xong, bố dứt khoát cúp máy.
Sau khi cúp máy, ông nhẹ nhàng đặt tay lên vai tôi: “Con đừng sợ. Có bố ở đây. Phẩm giá và hạnh phúc của con quan trọng hơn bất cứ điều gì”.
Nghe đến đó, tôi cuối cùng cũng bật khóc.
Sau đó, chồng tôi và mẹ anh ta liên tục gọi điện xin lỗi, thậm chí tìm đến tận nhà. Nhưng tôi không gặp họ nữa. Mọi chuyện đều do luật sư giải quyết.
Cuộc hôn nhân ngắn ngủi ấy giống như một cơn ác mộng. Nhưng nó cũng giúp tôi thấm thía một bài học: trong bất kỳ hoàn cảnh nào, người phụ nữ cũng phải biết cách bảo vệ bản thân mình.
Và đôi khi, phía sau lưng chúng ta, gia đình ruột thịt chính là điểm tựa vững chắc nhất để ta có đủ dũng khí bước ra khỏi những nơi không còn xứng đáng.
Tin liên quan
Thấy kết quả bầu bí dương tính ở xế hộp của ông xã, soi lại clip tôi bàng hoàng khi biết người ngồi cạnh là ai.
Khi ấy, tâm trí tôi chỉ toàn hiện lên các viễn cảnh tệ hại nhất.
Chứng kiến cha chồng mải miết rọi đèn ngoài ngõ khuya, sáng dậy ngỡ ngàng, nàng dâu bỗng lệ nhòa
Nàng dâu bối rối, khó bộc lộ tâm tư trước hành động của cha chồng.
Ngưỡng ngũ tuần mải mê vận động, khiêu vũ lại hay tin có bầu, lời phán từ ông xã làm tôi quá đỗi sững sờ.
Ém bí mật ấy bấy lâu, giờ em đủ dũng khí kể anh hay.
Vợ vượt cạn lúc mình vắng nhà, nửa tháng sau âm thầm hồi gia, anh bàng hoàng nghe tiếng người lạ nơi phòng ngủ.
Kỷ niệm đón quý tử đầu tiên là dấu ấn thiêng liêng tôi sẽ khắc ghi mãi trong lòng.
Cả đời bơm vá nuôi tôi thành tài, cha già bỗng đòi cưới người giúp giữa bữa ăn làm tôi điếng người.
Bước vào tuổi 35, tôi hiện công tác ở giảng đường và làm nghiên cứu sinh.