Vợ đi dự tiệc công ty, về nhà có chiếc áo lạ, tôi đưa con đi xét nghiệm và nhận kết quả bất ngờ
Con chị ấy đã chào đời được bốn tháng, thấy mẹ bé cả thể chất lẫn tâm lý đều ổn định, tôi liền động viên cô ấy nên ra ngoài thư giãn đôi chút.
Con trai tôi vừa tròn 4 tháng tuổi. Bé bụ bẫm, ngoan ngoãn và hiếm khi quấy khóc. Mỗi lần bế con, nhìn thấy nụ cười của bé, tôi luôn cảm thấy cuộc sống của mình trọn vẹn. Mọi thứ chỉ thay đổi khi vợ tôi đi du lịch cùng công ty.
Sau 4 tháng sinh con, sức khỏe vợ tôi đã hồi phục tốt. Chính tôi là người động viên cô ấy nên đi để thư giãn sau quãng thời gian dài ở nhà chăm con. Trước khi lên đường, vợ còn hỏi tôi có phiền không. Tôi trấn an cô ấy: “Em cứ yên tâm đi, anh ở nhà chăm con được mà”.
Tôi hoàn toàn tin tưởng cho đến ngày cô ấy trở về. Chiếc vali được mở ra giữa phòng khách với đầy ắp quà. Tôi phụ vợ dọn đồ, mọi thứ đều bình thường… cho đến khi tôi nhìn thấy một chiếc áo sơ mi nam nằm gọn dưới đáy vali.
Đó không phải áo của tôi. Size lớn hơn và kiểu dáng cũng không phải gu tôi thường mặc. Tôi cầm lên và thứ khiến tôi chết sững chính là mùi nước hoa nam còn vương vấn trên vải.
Tôi hỏi vợ. Cô ấy thoáng sững người, rồi nhanh chóng trả lời: “Áo của đồng nghiệp nhờ em mang về giặt hộ, em quên mất”. Nghe có vẻ hợp lý, nhưng trong lòng tôi lại dâng lên một nỗi nghi ngờ khó tả.
Từ hôm đó, một cảm giác kỳ lạ luôn ám ảnh tôi. Không phải cơn ghen bộc phát, mà là nỗi nghi ngờ âm ỉ, dai dẳng. Tôi bắt đầu để ý đến những chi tiết nhỏ: cách vợ cầm điện thoại, những khoảnh khắc im lặng bất chợt, và ánh mắt lảng tránh mỗi khi tôi nhắc đến chuyến đi.
Rồi một ý nghĩ đáng sợ ập đến. Liệu… có chuyện gì đã xảy ra trước khi con tôi chào đời? Tôi ghét bản thân vì suy nghĩ đó, nhưng càng cố quên lại càng bị ám ảnh. Cuối cùng, tôi lặng lẽ đi làm xét nghiệm ADN. Không một ai hay biết, kể cả vợ tôi.
Những ngày chờ kết quả, tôi sống như hai con người. Ban ngày, tôi vẫn bế con, pha sữa và cười nói bình thường. Nhưng đêm về, tôi gần như không ngủ, chỉ nhìn con và tự hỏi: “Nếu không phải con ruột của mình thì sao?”.
Ngày nhận kết quả, tôi đứng rất lâu trước cửa phòng xét nghiệm. Kết luận cuối cùng: con đúng là con ruột của tôi. Tôi thở phào, nhưng trong lòng chẳng hề nhẹ nhõm. Bởi chiếc áo kia… vẫn còn đó.
Tối hôm đó, tôi không vòng vo nữa. Tôi đặt chiếc áo xuống bàn, nhìn thẳng vào vợ và nói: “Anh biết hết rồi”. Cô ấy chết lặng. Không phải vẻ ngạc nhiên, mà là sự hoảng loạn tột cùng. “Anh… biết gì?”, giọng cô run rẩy.
Tôi không đáp. Chỉ im lặng nhìn cô. Chính sự im lặng đó khiến vợ tôi sụp đổ. Vài giây sau, nước mắt cô tuôn rơi. “Em xin lỗi…”, giọng cô nghẹn lại. Tôi vẫn không nói gì, và rồi cô ấy bắt đầu kể. Sự thật không nằm ở chuyến du lịch vừa rồi, mà là từ trước đó.
Vào khoảng thời gian tôi bận rộn công việc, còn cô ấy mang thai với tâm lý bất ổn, dễ tủi thân. Một người đồng nghiệp đã xuất hiện, quan tâm và lắng nghe cô. Mọi thứ bắt đầu từ những cuộc trò chuyện… rồi vượt quá giới hạn.
“Chỉ trong một thời gian ngắn… em đã dừng lại ngay khi biết mình có thai… em tưởng mình có thể quên đi…”, vợ tôi khóc nức nở. Chiếc áo đó… là của người đồng nghiệp ấy, cô vô tình mang về sau chuyến đi.
Tôi đứng đó, lắng nghe từng lời, cảm giác như mọi thứ trong lòng đang vỡ vụn. Con tôi vẫn là con ruột của tôi. Nhưng hóa ra, trong khoảng thời gian tôi hạnh phúc nhất – khi chuẩn bị làm cha, thì trái tim cô ấy lại không hoàn toàn thuộc về tôi.
Đêm đó, tôi nằm cạnh con. Thằng bé ngủ ngon, thỉnh thoảng mỉm cười trong giấc mơ. Tôi đưa tay chạm nhẹ vào má con, lòng đau đến tê tái. Tôi không biết mình nên giận dữ, nên tha thứ, hay nên làm gì tiếp theo. Chỉ biết rằng, từ giây phút ấy… tôi không còn là người đàn ông đã từng tin tưởng vợ một cách tuyệt đối nữa.
* Tâm sự từ độc giả: [email protected]
Tin liên quan
Thấy kết quả bầu bí dương tính ở xế hộp của ông xã, soi lại clip tôi bàng hoàng khi biết người ngồi cạnh là ai.
Khi ấy, tâm trí tôi chỉ toàn hiện lên các viễn cảnh tệ hại nhất.
Chứng kiến cha chồng mải miết rọi đèn ngoài ngõ khuya, sáng dậy ngỡ ngàng, nàng dâu bỗng lệ nhòa
Nàng dâu bối rối, khó bộc lộ tâm tư trước hành động của cha chồng.
Ngưỡng ngũ tuần mải mê vận động, khiêu vũ lại hay tin có bầu, lời phán từ ông xã làm tôi quá đỗi sững sờ.
Ém bí mật ấy bấy lâu, giờ em đủ dũng khí kể anh hay.
Vợ vượt cạn lúc mình vắng nhà, nửa tháng sau âm thầm hồi gia, anh bàng hoàng nghe tiếng người lạ nơi phòng ngủ.
Kỷ niệm đón quý tử đầu tiên là dấu ấn thiêng liêng tôi sẽ khắc ghi mãi trong lòng.
Cả đời bơm vá nuôi tôi thành tài, cha già bỗng đòi cưới người giúp giữa bữa ăn làm tôi điếng người.
Bước vào tuổi 35, tôi hiện công tác ở giảng đường và làm nghiên cứu sinh.